Thứ Tư, 27 tháng 12, 2017

Nghị lực của cô giáo nhận giải Phụ nữ Việt Nam 2017

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 27, 2017, under | No comments

Vượt lên trên nỗi đau của nghịch cảnh, bằng tâm huyết của một nhà giáo yêu nghề, với những đóng góp của mình trong sự nghiệp giáo dục và nghị lực ý chí phi thường trong cuộc sống, cô Nguyễn ThịLiễu là giáo viên duy nhất của TP.HCM được vinh danh tại giải thưởng Phụ nữ Việt Nam năm 2017.


Chồng ung thư, con trai duy nhất bị bại não. Trong ngột ngạt gánh nặng mưu sinh, cô Liễu vẫn không quên nhiệm vụ của một nhà giáo, miệt mài đưa ứng dụng trong công nghệ thông tin vào công tác giảng dạy.

Thành tích được “cả thế giới” ghi nhận
Năm 2014, với cô Liễu là năm đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp giáo dục của mình. Với giải nhất cuộc thi Giáo viên sáng tạo trên nền tảng Công nghệ thông tin do Bộ GD-ĐT tổ chức, cô Liễu đã mạnh dạn ứng dụng, thay đổi phương pháp giảng dạy trong những tiết học của Trường THCS Đức Trí (Q.1) nơi cô công tác lúc đó. “Những tiết học thực tế, tiết học mở luôn được các em học sinh hào hứng đón nhận” - cô Liễu chia sẻ.
Năm 2015, trước những nỗ lực mang công nghệ thông tin vào giảng dạy, cô Liễu là đại diện duy nhất của Việt Nam tham gia Diễn đàn Giáo dục toàn cầu tại Mỹ do Microsolf tổ chức. Tại đây, vượt qua 250 giáo viên tiêu biểu của 87 nước, dự án về phòng chống thiên tai của cô lại được vinh danh, xuất sắc giành giải nhất toàn cầu.
Bước ra từ cuộc thi lớn, nhận thấy thế mạnh của những phương pháp học tập tiên tiến mà các nước trên thế giới đang áp dụng cô Liễu đã ngày đêm mày mò tìm cách ứng dụng cho phù hợp vào các bài giảng cho học sinh của mình. “Giáo dục muốn đổi mới trước hết là phải đổi mới về phương pháp theo hướng hòa nhập với thế giới. Để khi học sinh của mình đi du học, các em không bị bỡ ngỡ, hụt hơi trước những phương pháp học tập mới lạ, khoa học của nước bạn”, cô Liễu nhấn mạnh.


Những tiết học kết nối, tiết học trải nghiệm lần đầu tiên được cô đưa vào giảng dạy tại Trường THCS Đức Trí. Học sinh chỉ cần ngồi trong lớp học cũng có thể tiếp cận được với thế giới bên ngoài, biết được thời điểm đó học sinh nước khác đang làm gì, đang học gì. Hay được tham quan, trải nghiệm những địa danh nổi tiếng trong nước và thế giới qua hướng dẫn viên trực tiếp.
“Bằng việc ứng dụng CNTT, các em được kết nối với học sinh nhiều nước như Mỹ, Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Phần Lan, Ấn Độ… Đồng thời, khi các em yêu cầu muốn tham quan một địa danh nào đó, dù trong nước hay thế giới, mình cũng tìm mọi cách để liên lạc, kết nối trực tiếp cho các em bằng CNTT. Các em được giao lưu, trò chuyện, đặt câu hỏi và trao đổi phương pháp học tập một cách chân thật nhất qua hình ảnh”, cô Liễu cho biết.
Theo cô Liễu, chính những tiết học kết nối như thế đã giúp xóa nhòa lằn ranh khoảng cách giữa học sinh các nước. Giúp các em học sinh trong nước tự tin hơn trong giao tiếp tiếng Anh, có cách nhìn mở hơn với thế giới, không thiệt thòi, tụt hậu so với các bạn nước ngoài.
“Đó là hành trang cơ bản để các em bơi ra biển lớn hội nhập”, cô Liễu khẳng định.
Trước những đóng góp không mệt mỏi đó, tháng 3-2017, một lần nữa cô Liễu lại được Microsolf mời tham dự Diễn đàn giáo dục toàn cầu tại Canada với vai trò là chuyên gia giáo dục sáng tạo cấp cao hỗ trợ hướng dẫn các đồng nghiệp nước ngoài trong diễn đàn.
Cùng năm, cô Nguyễn Thị Liễu là giáo viên duy nhất được vinh danh trong Giải thưởng Phụ nữ Việt Nam 2017.
Chèo chống nghịch cảnh
Ít ai biết được rằng, người giáo viên tâm huyết với nghề đó lại có một số phận đầy éo le và nước mắt. Phải thật nghị lực và mạnh mẽ mới có thể vừa sáng tạo trong nghề lại vừa chèo chống gia đình, vượt lên nỗi đau, bất hạnh trong cuộc sống.
Trải qua thời gian dài điều trị vô sinh, năm 2009, cô Liễu đón tin vui mang thai cậu con trai. Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp nở hoa đã bị dập tắt trước tin sét đánh khi bác sĩ báo thai nhi gặp sự bất thường, bị giãn não thất, não úng thủy có thể dẫn đến bại não.
Khóc cạn nước mắt, người mẹ đó vẫn cương quyết giữ lại con, cam tâm trước mọi tình huống và không nguôi hy vọng về một phép màu.
“Khi sinh ra, bé lại bị bại não hoàn toàn, bác sĩ nói không thể can thiệp được tức là chẳng có phép màu nào sẽ xảy ra. Khoảng thời gian từ 2009-2011 là những tháng ngày mà bệnh viện là nhà. Có những lúc tưởng sẽ mất con, triền miên những đêm trắng ôm con trong tay mà nước mắt không ngừng rơi. Chỉ với một mong muốn duy nhất là được đồng hành cùng con hết cuộc đời, dù con có bại não…”, cô Liễu xúc động.
Nỗi đau là thế nhưng trong thời gian lên lớp, người giáo viên đó vẫn làm việc bình thường, ngay đến chính đồng nghiệp trong trường cũng không hề biết con trai cô đang trong tình trạng nguy kịch.
8 năm trời ròng rã khóc vì con, đến nay, cô Liễu vui mừng cho biết, dù bé chưa thể đi lại, nói năng được nhưng bé đã biết nhận ra mẹ, vui mừng hò reo, ghì ôm khi mẹ đi làm về. “Chỉ cần con bên cạnh, mỉm cười vậy là đủ”.
Vậy nhưng, nỗi đau này chưa nguôi nỗi đau khác đã ập tới, thử thách đôi vai người phụ nữ bất hạnh. Năm 2012, sau khi con trai vừa qua cơn “thập tử nhất sinh”, chồng cô lại phát hiện bị ung thư trực tràng. Khi vừa nghe chồng báo tin xấu, cô Liễu đã ho ra máu.


“Thực sự suy sụp và bế tắc. Lúc đó, mình đã định nghỉ việc để chuyên tâm vào chăm sóc chồng con và tìm nền tảng kinh tế” - cô Liễu trải lòng.

Nhớ lại quãng thời gian đó, cô Liễu nói rằng, mỗi ngày với cô là chạy đi chạy lại giữa bệnh viện với chồng, ở nhà chơi với con, và trường lớp. Ngoài ra cô còn mở thêm một cửa hàng bán đồ handmade để tăng thêm thu nhập.
“Đêm nào cũng làm việc đến 2-3 giờ sáng. Lúc đó, mình chỉ nghĩ tìm niềm vui trong công việc, tạm quên đi nỗi bất hạnh của bản thân”, cô nhớ lại.
Cô Liễu nói rằng, rất nhiều lúc cảm thấy kiệt sức, chạnh lòng khi nhận ra những cái nhìn thương hại hay những bình luận ác ý về nghịch cảnh của mình. “Buồn chỉ chút thôi. Bản thân mình không cho phép mình gục ngã. Vì mình chính là chỗ dựa của cả gia đình”.
Không buông xuôi trong công việc, không đầu hàng trước số phận là điều mà cô giáo Nguyễn Thị Liễu luôn tâm niệm mỗi ngày. “Dù khó khăn thế nào, gia đình và học sinh luôn là chỗ dựa của bản thân. Mang những tinh túy nhất trong nghề truyền lửa cho các em và trở về bình yên trong gia đình. Chỉ cần có gia đình, là bão dông đã dừng sau cánh cửa”.

Đỗ Yến Hoa

Nghị lực phi thường của “tỷ phú một tay”

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 27, 2017, under | No comments

Về xã Xuân Kiên, huyện Xuân Trường (Nam Định) hỏi thăm “bà trùm” nông dân Mai Thị Nhung (SN 1966), ai cũng biết. Không may mất đi 1 cánh tay nhưng bằng nghị lực phi thường, chị Nhung đã vượt khó, vươn lên thành tỷ phú.


Chị Mai Thị Nhung (phải) đang trao đổi với cán bộ kỹ thuật trồng lúa. Đ.T

Tỷ phú chân đất
Công ty TNHH Cơ khí Đình Mộc do vợ chồng chị Nhung làm chủ nằm ngay cạnh đường 32. Dù sở hữu cơ ngơi nhiều tỷ đồng, nhưng cách ăn mặc giản dị, mộc mạc của chị chẳng khác nào một người dân quê. Trong tiếng máy móc ầm ầm, hàng trăm công nhân hối hả làm việc. Còn chị Nhung cần mẫn hướng dẫn những thao tác khó. Nhìn chị Nhung mồ hôi nhễ nhại, tôi bảo: “Trông chị vất vả thế này, chẳng ai dám mơ làm doanh nhân”. Chị cười hiền lành khẳng định, mình vẫn là 1 nông dân chính hiệu.

Có một điều lạ là càng gặp khó khăn tôi lại càng quyết tâm vượt khó đến cùng. Đến bây giờ khi bắt tay sang lĩnh vực nông nghiệp, tôi cũng gặp nhiều bỡ ngỡ và trở ngại lắm nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ bỏ cuộc” - Chị Mai Thị Nhung

Để có 1 đội ngũ công nhân hùng mạnh, chị Nhung cũng từng là thợ lành nghề. Dù còn 1 tay nhưng chị vẫn cùng chồng tham gia sản xuất. Chị vẫn đứng máy tiện, máy bào…
Đến bây giờ chỉ cần nhìn qua bất kỳ sản phẩm cơ khí nào, chị Nhung đều biết cái gì còn thiếu, cái gì thừa, cái nào chưa làm đúng chuẩn. Hiện công ty của chị đang sản xuất các thiết bị máy móc chế biến gỗ, máy phục vụ nông nghiệp và ngành xây dựng. Với phương châm “Lấy chữ tín làm đầu, đi vào chất lượng cao, mẫu mã đẹp”, các sản phẩm cơ khí của công ty ngày càng được nhiều khách hàng tin dùng.
Vốn rất tâm huyết với nghiệp nhà nông, nhiều năm trước đây vợ chồng chị Nhung đã nuôi ý tưởng sẽ gây dựng cho mình mô hình nông nghiệp theo hướng sản xuất hàng hóa. Năm 2014, thấy nông dân bỏ hoang ruộng nhiều, chị Nhung bèn bàn với chồng thuê lại 120 mẫu đất của gần 2.000 hộ dân ở 2 xã Xuân Bắc và Xuân Vinh. Ngay sau khi thuê xong, vợ chồng chị áp dụng mô hình cơ giới hóa vào sản xuất. Đến nay chị Nhung đã đầu tư trạm điện, trạm bơm, 2 máy cày, 1 máy cấy, máy gặt và 2 máy múc, rồi đắp đường bê tông thuận tiện cho máy móc vào ra, vận chuyển.
Chị Nhung thổ lộ: “Một trong những yếu điểm lớn nhất của nông dân hiện nay là tư duy sản xuất manh mún, nhỏ lẻ. Khi Đảng, Nhà nước thực hiện chủ trương tái cơ cấu ngành nông nghiệp, vợ chồng tôi rất tâm đắc, nhất là việc xây dựng cánh đồng lớn và chuyển đổi cơ cấu cây trồng, vật nuôi. Với số ruộng thuê, tôi dành ra hơn 100 mẫu cấy lúa, 3 mẫu trồng cây dược liệu và 2 mẫu đào ao thả cá, nuôi vịt”.
Gian nan vẫn không nản
Trở lại câu chuyện khởi nghiệp của chị Nhung, nhiều người không khỏi khâm phục trước nghị lực phi thường của người phụ nữ nhỏ bé này. Lấy chồng năm 18 tuổi thì đúng 4 tháng sau ngày cưới, chị Nhung gặp tai nạn lao động khi làm máy xát thóc. Ngay sau khi tỉnh dậy, chị Nhung sốc nặng khi thấy mình bị cắt mất già nửa cánh tay trái. “Người xưa bảo, giàu 2 con mắt, khó 2 bàn tay, nhưng mình không thể chôn chân phó mặc số phận”- chị Nhung tâm sự.
Vốn sinh ra ở làng nghề cơ khí, năm 1990 chị bàn với chồng chuyển sang buôn bán và sản xuất đồ cơ khí. Khởi đầu vô cùng gian nan, nhưng anh chị vẫn bền bỉ từng bước vượt qua. Đến năm 2005, từ xưởng sản xuất nhỏ, anh chị tiến lên thành lập công ty. Khi chị thuê ruộng hoang, ai cũng nói “dở hơi”. Tính đến nay, chị Nhung đã đầu tư cả chục tỷ đồng vào nông nghiệp.
Dẫn chúng tôi đi thăm cánh đồng lớn trải dài màu xanh thăm thẳm, chị Nhung thổ lộ: “Đất ruộng ở đây trũng nếu chỉ cấy lúa sẽ không hiệu quả, tới đây tôi sẽ cho đào thêm ao, trên bờ sẽ trồng cây ăn quả và mở rộng quy mô nuôi vịt cùng một số vật nuôi đặc sản khác. Cây đinh lăng chưa cho thu hoạch củ nhưng tới đây tôi sẽ cho thu hái lá, đem sao cùng với một số lá dược liệu khác để làm thực phẩm chức năng. Tôi cũng đang ấp ủ sẽ mở một trại lợn quy mô khép kín hiện đại...”.

Theo Danviet.vn


Nghị lực phi thường của người hùng đô cử Lê Văn Công

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 27, 2017, under | No comments

Đằng sau mọi kỷ lục được đô cử Lê Văn Công xô đổ tại đấu trường Paralympic 2016 và nhiều giải đấu khác, ít ai biết rằng "ông vua" giải thưởng ấy đã trải qua tuổi thơ khốn khó nhưng vẫn luôn nỗ lực để vượt lên số phận.

Dù bại liệt 2 chân từ nhỏ nhưng Lê Văn Công không đầu hàng số phận mà vẫn vươn lên trong cuộc sống bằng nghị lực phi thường.

Vượt lên số phận
Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ thuộc xã Mỹ Hạnh Nam (Long An), đô cử Lê Văn Công (SN 1984) bắt đầu câu chuyện về cuộc đời mình như những hồi ức đầu sóng gió. Sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo thuộc huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh), Công là con thứ hai trong gia đình có 5 anh em, cũng là người khuyết tật duy nhất trong nhà. Ngày còn trong bụng mẹ cả vùng có dịch sốt xuất huyết và mẹ Công không may nhiễm bệnh nên khi sinh ra anh đã bị teo nhỏ hai chân.
Tuy khuyết tật nhưng Công không để ý nhiều đến những khác biệt đó, cậu vẫn xin tham gia những trận bóng, leo trèo từ cây này qua cây khác như bao đứa trẻ hiếu động cùng tuổi. Khi đến tuổi đi học, chính Công là người xin cha mẹ cho mình được đến lớp cùng chúng bạn. Học được vài tháng Công lại xin nghỉ vì bị bạn bè chọc ghẹo.
“Nghỉ ở nhà vài ngày thấy nhớ trường, thầy cô và bạn bè nên tôi bỏ qua mặc cảm để đến trường. Đó cũng là lúc tôi nhận ra sự khác biệt với người khác nhưng không hiểu sao lại không buồn mà ý chí rất muốn vươn lên”, Công kể lại.
Đến tuổi trưởng thành, nhìn làng quê nghèo khó, người lành lặn còn khó khăn để tìm việc làm nên Công quyết định rời gia đình vào Sài Gòn lập nghiệp. Đó là chuyến đi liều lĩnh vì cho đến giờ đôi khi nghĩ lại anh thấy bản thân anh vẫn cảm thấy “lạnh xương sống”.
Vào Sài Gòn, Công xin học điện tử ở Trường Cao Đẳng Kỹ Nghệ 2 (Q.9). Vừa học, anh còn xin đi làm thêm tại các xưởng mộc với việc chà nhám để có tiền trang trải cuộc sống. Sau một thời gian thạo nghề điện tử, Công chuyển qua làm thêm tại các cơ sở sửa chữa điện tử của các thầy trong trường.
Và cũng từ những ngày đầu chịu khó ấy mà hiện nay Công cùng một người thầy cũ mở cửa hàng kinh doanh và sửa chữa điện tử gần ngã Tư Bình Triệu (Q. Thủ Đức). Những ngày không lên tuyển và thi đấu, Công vẫn ngược xuôi từ Long An lên TP.HCM làm việc bằng chiếc xe ba bánh.


Tấm huy chương vàng trong một giải đấu của đô cử Lê Văn Công.

"Ông vua" giải thưởng
Ngoài việc học và mưu sinh bằng nghề điện tử, Lê Văn Công tham gia câu lạc bộ (CLB) người khuyết tật thành phố để giao lưu với các bạn cùng cảnh ngộ. Và cũng chính chủ nhiệm CLB là người giới thiệu Công đến với thể thao. “Ngày đó, chủ nhiệm CLB là anh Chung đã động viên anh em tham gia một môn thể thao để rèn luyện sức khỏe và tinh thần. Vốn mê thể thao nên tôi tham gia ngay, rồi không hiểu sao lại chọn cử tạ mà không phải một môn nào khác”, Công chia sẻ.
Chỉ sau vài ngày tập luyện, HLV Nguyễn Văn Phúc (hiện nay vẫn là HLV của Công trên tuyển - PV) nhận ra nơi cậu học trò nhiều tố chất của nhà vô địch tương lai nên đã tận tình hướng dẫn. Riêng Công, càng tập anh càng thích thú và luôn hoàn thành hết giáo án thầy đề ra dù hôm ấy bụng đói kêu ro ro, hay đang dính chấn thương.
Rồi khi được chọn thi đấu, Công tập hăng hơn. Trước giải, sáng Công chạy xe 3 bánh từ Bình Triệu lên Nhà thi đấu (NTĐ) quận Tân Bình để tập, trưa lại lủi thủi về, chiều tiếp tục lăn xe từ nhà lên NTĐ Phú Thọ để tập thêm. “Do mình mới tập có mấy tháng mà được chọn thi đấu nên phải cố gắng nhiều. Ngày đó, mình tập không bị chai tay nhưng lăn xe đi tập thì hai tay chai sần”, Công kể.
Nỗ lực của Công đã được đền đáp ngay giải đấu đầu tiên, đó là chiếc HCB tại giải thể thao người khuyết tật toàn quốc 2005. Thành công tiếp nối, ngay lần xuất ngoại đầu tiên đô cử có nụ cười hiền đã dành HCV ASEAN Para Games 2007. Để rồi chỉ trong một thời gian ngắn, cái tên Lê Văn Công là nỗi "ám ảnh" của các đô cử trong nước và khu vực ở hạng cân 49kg.


Lê Văn Công tại Paralympic 2016.

Sự nghiệp đang lên thì vào một chiều mưa năm 2010, nước ngập cao, Công và chiếc xe máy chui thẳng vào lỗ cống không nắp đậy đoạn gần cầu Thị Nghè. Vai anh đập vào miệng cống đứt dây chằng, anh nằm luôn tại chỗ, mãi một lúc sau mới có người kéo anh và xe lên khỏi miệng cống. Sau tai nạn ấy, 6 tháng đầu tiên cánh tay đã từng nâng hàng trăm ký chỉ có thể đưa lên đưa xuống một cách chậm rãi và tất nhiên là không thể cầm vật nặng.
Bác sĩ khuyên anh bỏ thể thao để giữ cánh tay. Với Công thời điểm đó gần như suy sụp, anh luẩn quẩn trong góc nhà, tuyệt vọng và buông xuôi. Nhưng rồi khi nghĩ gia đình với đứa con thơ, rồi tương lai và những người thân đã tin tưởng nơi anh, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy nơi chàng trai tật nguyền này. Công kiên nhẫn tập vật lý trị liệu và làm quen lại với những quả tạ. Sau hai năm chữa trị, Công gõ cửa xin thầy tập lại. Lúc đầu ai cũng ái ngại nhưng vẫn để Công thử và rồi anh đã làm được.
Từ năm 2011 đến 2013, Lê Văn Công đã liên tục gặt hái thành công khi 3 lần phá kỷ lục thế giới và đoạt HCV tại ASEAN Para Games 2014 (180 kg và 181,5kg), giải vô địch châu Á 2015 (182kg). Năm 2016, anh vượt qua đối thủ một cách thuyết phục và phá luôn kỷ lục thế giới và Paralympic với mức tạ 183kg.


Đô cử Lê Văn Công vượt qua đối thủ một cách thuyết phục và phá luôn kỷ lục thế giới và Paralympic 2016 với mức tạ 183kg.

“Lúc đó, tôi quên hết mọi thứ chỉ tập trung vào việc mình giỏi nhất là đẩy tạ. Rồi khi biết mình vô địch tôi đã rất sung sướng. Cảm giác đó thật sự không biết diễn tả như thế nào nhưng tôi sẽ nhớ mãi giây phút tuyệt vời đó”, đô cử Lê Văn Công chia sẻ.

Trung Kiên

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

Cổ tích về người thầy không tay và mù 1 mắt

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 26, 2017, under | No comments

Mới 12 tuổi, cậu bé Khanh Rong (Sóc Trăng) đã bị trái mìn của Mỹ để lại cướp mất 2 bàn tay và 1 con mắt. Nhưng bằng nghị lực phi thường, cậu bé tật nguyền ấy đã vượt qua tất cả để tỏa sáng.


Vượt lên nghịch cảnh
Từ TP Sóc Trăng, tôi hỏi thăm đường rồi đi hơn 50 cây số theo QL1 hướng về Bạc Liêu, rẽ vào tỉnh lộ 42 đi thêm gần chục cây số nữa thì đến xã Thạnh Trị. Quả thật, ông thầy giáo người dân tộc Khmer Khanh Rong rất nổi tiếng ở vùng quê ngập mặn này. Vừa cất tiếng hỏi thăm, bác tài xe ôm đã chỉ một lèo đường đi nước bước, để rồi sau đó tôi tìm đến tận nơi mà không phải hỏi thêm lần thứ 2.
Tôi đến nhà Khanh Rong đúng lúc ông thầy giáo không tay và… “độc nhãn” này đang cặm cụi bên giá vẽ cặp sát tường ngôi nhà mới xây còn thơm mùi sơn nước. Hai cánh tay cụt đến gần cùi chỏ, Khanh Rong đang ép chặt cây bút vẽ. Trước mặt anh là bức họa “Mã đáo thành công” đang trong giai đoạn hoàn tất. Chưa kịp chào chủ nhà, tôi đã vội vàng lấy máy ảnh ra ghi lại những hình ảnh này. Nhưng, dường như anh đã quen nên quay ra vừa cười vừa gật đầu chào khách trước: “Chắc anh từ xa đến đây, từ từ vào nhà uống nước, mọi thứ còn nguyên đó chứ có chạy mất đâu mà phải vội”. Quăng cây bút xuống bàn, Khanh Rong xoa… hai cùi tay vào nhau cho sạch rồi chìa ra. Tôi ngượng nghịu nắm lấy. Dường như, anh không mặc cảm gì với sự khác thường của đôi tay mình.
Khi đã yên vị và nghe tôi giới thiệu xong, Khanh Rong mới kể: “Năm 1976, mọi người còn chưa hết hân hoan với niềm vui chung của cả nước, thì bất hạnh lại giáng xuống đầu tôi và cha mẹ. Vì nhà nghèo quá nên lúc đó tôi 10 tuổi rồi mà chưa được đi học, suốt ngày đi chăn trâu mướn. Hôm đó tôi và mấy bạn chăn trâu chung đang chơi thì thấy trái gì nhìn như trái cam đang lập lờ dưới nước nên vớt lên xem. Cả lũ đang mân mê thì nó nổ đùng một tiếng. Đến khi tôi tỉnh lại thì thấy mình đang ở trong bệnh viện, hai bàn tay và đôi mắt đã không còn…”.
Trở về từ cõi chết, cậu bé Khanh Rong bắt đầu những ngày tháng dài sống trong mặc cảm, tự ti. Nhưng có một điều, Khanh Rong rất thích đi học và thích vẽ. Có lẽ, ham muốn này đã dần dà thay thế cho sự mặc cảm. Hằng ngày nhìn thấy các bạn nhỏ tung tăng cắp sách đến trường, Khanh Rong thèm lắm, cũng muốn được đi học và thường ra ngôi trường đầu xóm nhìn vào lớp học. Năm 12 tuổi, Khanh Rong ngập ngừng bước vào Trường tiểu học xã Thạnh Trị xin vào lớp 1. Cô giáo nhìn cậu bé từ đầu đến chân rồi nói: “Con làm sao cầm viết mà học?”. Nghe vậy, Khanh Rong mượn cây viết, chụm hai cẳng tay lại viết, vẽ cho cô xem. Những nét viết từ từ hiện lên. Cô giáo liền cho học thử. “Được học tui mừng lắm. Bạn bè chọc thằng cụt, thằng đui, tôi bỏ ngoài tai. Năm nào mình cũng đứng nhất lớp và đoạt giải Nhất học sinh giỏi Văn lớp 5” – Khanh Rong nhớ lại.
Năm 1985, Khanh Rong thi vào Trường trung cấp Nghệ thuật Hậu Giang (chuyên ngành hội họa). Chờ mãi không có kết quả, Khanh Rong tìm đến trường hỏi thăm thì mới biết ông hiệu trưởng xem hồ sơ thấy anh bị thương tật nên cho rớt, không chấm bài thi. Năm sau, anh lại nộp hồ sơ dự thi tiếp. Lần này đồng bào dân tộc Khmer ở Thạnh Trị đã mở hội ăn mừng khi nghe tin Khanh Rong đậu thủ khoa!
Sau khi tốt nghiệp, Khanh Rong về làm việc tại Ban văn hóa xã và sau đó được biên chế làm giáo viên chính thức của Trường THCS Thạnh Trị. Suốt 10 năm đứng trên bục giảng, thầy giáo Khanh Rong là giáo viên dạy giỏi cấp huyện.
Và tỏa sáng…
Trong cuộc trò chuyện, Khanh Rong không quên nhắc đến người bạn đời đã gắn bó mấy chục năm nay. Anh bảo: “Tôi luôn cố gắng, nhưng sự cố gắng ấy có thể chẳng đến đâu, nếu như không có người vợ bên cạnh”. Nhưng, khi nghe Khanh Rong nói vậy, chị Nguyễn Thị Cẩm, vợ anh, lại khiêm tốn: “Ảnh nói vậy thôi chứ ảnh tự làm được hết hà. Gì gì ảnh cũng làm được. Việc lặt vặt trong nhà một tay ảnh làm không đó”.
Tôi hỏi: “Anh chị gặp nhau nhu thế nào?”, Khanh Rong kể: “Vợ tôi hồi đó là công nhân nhà máy thuốc lá Ô Môn (TP Cần Thơ). Cuối năm 1980, khi đang học trung cấp mỹ thuật, tôi đi thực tập ký họa ở nhà máy này. Một tháng ra vào nhà máy làm quen, tìm hiểu, ký họa về hoạt động sản xuất của nhà máy, chúng tôi quen nhau và phát sinh tình cảm”. Hết thời gian thực tập, Khanh Rong trở về Sóc Trăng. Họ liên lạc với nhau bằng những cánh thư. “Biết tôi quen với anh Khanh Rong, gia đình không đồng ý. Ra sức ngăn cản. Được cái, ảnh rất quyết tâm theo đuổi chứ không bỏ cuộc. Với lại, lâu dần, gia đình cũng thấy ảnh là người có nghị lực, lại có đức, nên cũng chấp nhận”.
Thế là họ nên vợ nên chồng. Sau khi cưới, cô theo chồng về Thạnh Trị, bắt đầu những ngày tháng tảo tần chăm lo cho chồng, con. Đến nay, với 2 bàn tay người vợ và đôi cùi chỏ của người chồng, họ đã có “của ăn, của để” là ngôi nhà khang trang và vài công đất. “Tôi đã không chọn nhầm người. Dù anh ấy khuyết tật nhưng mấy chục năm nay luôn là trụ cột, là chỗ dựa tinh thần của mẹ con tôi” – chị Cẩm tâm sự.
Nhìn những tác phẩm của Khanh Rong, tôi cảm nhận rất rõ nét tươi sáng, niềm vui và cả hạnh phúc ngập tràn trong mỗi nét bút vẽ. Không chỉ thế, những tác phẩm của anh còn thể hiện tình yêu đối với quê hương, con người như bức tranh “Vươn lên”; “Ấm tình thầy trò” hay “Người Khmer vui hội Óc-om-bóc”… Tôi hiểu, khát vọng của anh được gửi gắm qua những tranh. Từ những mảng sáng của cảnh sắc làng quê đến những người lành lặn trong lễ hội đua ghe…
Năm nay 49 tuổi, với trên 22 năm giảng dạy, mong mỏi lớn nhất của Khanh Rông là truyền đạt hết cảm xúc nghệ thuật cho các em học sinh như muốn truyền lửa ước mơ, hoài bão một thời của chính bản thân anh. Nhờ sự tâm huyết ấy mà nhiều học trò của anh đạt giải cấp huyện, tỉnh, nhiều em còn đến nhà nhờ anh luyện các môn năng khiếu để thi vào Trường Văn hóa nghệ thuật trong và ngoài tỉnh.
Gặp thầy giáo Trịnh Văn Trường, Hiệu phó trường THCS Thạnh Trị, chúng tôi mới biết ông từng là học trò của thầy Khanh Rong những năm 1994, 1995. “Những buổi sinh hoạt dưới cờ với học sinh, lãnh đạo nhà trường thường lấy tấm gương của thầy Khanh Rong để khuyên bảo học sinh toàn trường noi theo. Vừa rồi có em học sinh bị sốt bại liệt khiến đôi chân dị tật, chúng tôi cũng lấy tấm gương thầy Khanh Rong để động viên em ấy. Giờ em này đã vượt qua và học rất khá” – thầy giáo Trường kể.

Theo tuoitre

Chủ Nhật, 24 tháng 12, 2017

Trở thành người truyền lửa sau 16 năm đắm chìm trong ma túy

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 24, 2017, under | No comments

Anh từng là một người nghiện nặng, trong suốt 16 năm "dính" với ma túy, gia đình anh chưa một ngày nào vui vẻ. Vào những ngày tết, khi hàng xóm láng giềng cười nói với những lời chúc mừng tốt đẹp thì ngôi nhà anh lại chìm trong nỗi buồn không nói thành lời. Trong 16 năm đó thì vợ anh cũng đã "đồng hành" cùng chồng 6 năm trời trên con đường cai nghiện.


Gia đình hạnh phúc của vợ chồng anh Trung, chị Vân.

Tháng năm sống với ma túy
Có lẽ cái tên Nam Quốc Trung không còn lạ lẫm gì với người dân phường Nhân Chính (Hà Nội) và đặc biệt là khu phố Lê Văn Thiêm với quá khứ "đen" 16 năm nghiện nặng ma túy. Thế nhưng hiện tại, anh và vợ chị Nguyễn Thị Hồng Vân lại là người được biết đến khi lập ra nhiều trung tâm giúp đỡ người nghiện và gái mại dâm tái hòa nhập cộng đồng.
Sinh năm 1976, là con một trong gia đình giàu có tại Hà Nội nên từ bé anh Trung đã được cha mẹ nuông chiều, muốn gì có đó. Với sự nuông chiều quá mức ấy, anh Trung trở nên hư hỏng, đem tiền đốt vào những cuộc vui trác táng. Năm 1990, sau một lần thua bạc với số tiền mất đi đáng giá bằng gia tài của nhiều gia đình bình thường lúc bấy giờ, anh Trung trở nên chán nản và bị bạn bè xấu dụ dỗ hút thử ma túy. 
Với ma túy, thứ chất độc không được thử dù chỉ một lần, anh Trung dần lấn sâu vào "vũng bùn" khi trở thành một con nghiện thực thụ. Sống cuộc sống chỉ có thể miêu tả bằng hai từ "điên loạn", không ai có thể bảo được anh dù có là cha mẹ. Đã nhiều lần, nhìn thấy con như vậy, mẹ anh Trung đã nghĩ đến việc quyên sinh nhưng rồi đều không thành. 
Vợ anh, chị Nguyễn Thị Hồng Vân thì bị chồng đánh đập cả khi đang mang thai. Rồi đến khi làm bố, cơn nghiện kéo đến làm mất hết cả lương tri, anh Trung bắt cóc chính cô con gái 1 tháng tuổi của mình để đòi tiền gia đình. Có lần, anh đã có ý định cho cả nhà uống thuốc ngủ để lấy bìa đỏ đi cắm để lấy tiền ăn chơi và tiếp tục đắm chìm trong ma túy.
Thế nhưng, với một người con, người chồng có thể nói là không ra gì vào lúc đó, người thân trong gia đình vẫn cố gắng giúp anh cai nghiện, nhất là chị Vân vợ anh. Hai anh chị quen nhau trên giảng đường đại học, dù biết bạn trai nghiện nhưng chị vẫn ở bên động viên, giúp đỡ anh cai nghiện. Nhưng ai cũng hiểu sức hút mãnh liệt của ma túy thế nào khi nó khiến người mắc nghiện không thể nào từ bỏ, cai rồi lại tái nghiện như cơm bữa. 
Nhưng thay vì từ bỏ, chị quyết định làm vợ anh vì nghĩ rằng với cương vị một người vợ, có thể bên cạnh anh mới có thể giúp anh. Dĩ nhiên, gia đình chị một mực phản đối cô con gái khi biết được người yêu của chị thế nào. Sau nhiều ngày buồn bã, lúc nào nước mắt cũng chỉ chực tuôn trào, bố mẹ chị Vân mới mủi lòng cho con đi lấy chồng một cách liều lĩnh.
Thế rồi vào cuối năm 2000, đám cưới của họ diễn ra một cách chóng vánh sau khi anh Trung cắt được cơn nghiện 5 ngày. Lúc làm lễ cưới, chị Vân luôn nghĩ rằng mình sẽ đánh đổi cả tuổi trẻ để giúp chồng cai nghiện bằng được. Dẫu rằng, trước đó 10 năm, anh Trung đã hơn chục lần được bố mẹ cho đi cai nghiện nhưng không thành công. Biết rõ điều đó nhưng chị Vân vẫn không chịu từ bỏ ý định của mình. Bằng tình yêu mãnh liệt, trong suốt 6 năm sau đó, chị đã phải chứng kiến những cơn vật vã của chồng và luôn sát cánh bên anh để chia sẻ.
"Nhiều lần vào trại thăm anh, tôi cũng cảm thấy cuộc đời của mình khổ vô cùng nhưng không dám kể thêm gì với bố mẹ vì sợ ông bà đau buồn thêm. Khi gả tôi đi, bố mẹ cũng xác định được nỗi khổ tôi phải chịu. Sau khi sinh con tôi càng thấm thía hơn cảm giác của bố mẹ thế nào...", chị Vân chia sẻ.
Khi chuẩn bị sinh đứa con đầu lòng, số tiền chị Vân tích cóp được để đi đẻ cũng bị chồng lấy đi mua ma túy mất. Rồi vào một đem rét buốt năm 2002, cái ngày mà anh Trung bắt cóc con gái để đòi tiền từ gia đình, anh ôm con gái ra đường khi trên người đứa bé chỉ có một chiếc áo mỏng, điều đó đã cho thấy sự khủng khiếp khi cơn nghiện ma túy kéo đến. Chỉ cho đến khi có người căm phẫn hét lên "Trung ơi, sao mày ác thế. Mày bắt cả con gái mày để mua ma túy sao?" thì anh mới khựng lại. Nhìn đứa con trong tay, anh bỗng tỉnh ngộ và ôm con trả về cho vợ.
Sau những lần "điên cuồng" vì ma túy, những lần bị bắt vì trộm cắp cướp giật anh Trung lại bắt vợ viết đơn ly hôn khi vợ lên trại thăm mình vì không muốn làm khổ một người phụ nữ đã hết lòng vì anh. Nhưng chị Vân đã không đồng ý mỗi khi anh đề nghị. Chính tình yêu ấy đã lớn dần lên và trở thành động lực cho người đàn ông này trong quá trình cai nghiện sau này.
Cái tết đầu tiên sau 16 năm
Đến năm 2007, khi đứa con đã lớn khỏe mạnh, tình cảm của gia đình đã giúp anh Trung có thêm nghị lực khi đối mặt với cơn nghiện kéo đến. Thêm một yếu tố tác động nữa đó là việc anh Trung gặp được một vị linh mục, là người đã động viên giúp đỡ anh nhiều trong công tác tư tưởng. Và rồi anh từ bỏ được ma túy, cuộc đời bắt đầu có những bước chuyển biến tươi sáng hơn.
Chị Vân chia sẻ: "Từ khi cai nghiện được ma túy hoàn toàn, trở về với gia đình, tôi thấy anh thay đổi hẳn, không còn hung dữ như trước. Dần dần, những thói hư tật xấu trước kia của anh cũng không còn. Tôi cũng không thấy anh nói bậy, anh cũng bỏ thuốc lá, bia rượu. Ban đầu khi kể với bố mẹ đẻ tôi thì chẳng ai tin. Mấy lần bố tôi cũng tìm cách để thử anh nhưng rồi tận mắt chứng kiến anh Trung thay đổi, bố tôi mới dám tin. 
Sau đó, chúng tôi sinh thêm 2 người con nữa. Giờ con gái tôi đã lớn, cháu 14 tuổi, cao gần bằng bố nhưng anh Trung vẫn có quy định là một ngày cháu phải thơm anh 5 lần. Sở dĩ anh có quy định như vậy là để các con biết yêu thương gia đình, người thân và như thế thì bàn tay ma túy hay tệ nạn xã hội khác sẽ khó có thể chạm được vào".
Năm 2007, cũng là một năm đặc biệt trong quá trình thay đổi cuộc đời của người đàn ông từng có 16 năm đắm chìm trong ma túy. Trước kia, liên tục trong từng ấy năm mỗi khi tết đến cả nhà lại đóng cửa im ỉm, ai gọi cũng không tiếp vì không dám đối diện với bà con xóm làng. Nhưng giờ đây, khi đã từ bỏ được ma túy, tết lại đên với gia đình anh sau nhiều năm "vắng mặt". 
Sau khi tận hưởng niềm vui cuộc sống đầy hạnh phúc, điều đầu tiên mà anh Nam Quốc Trung nghĩ đến đó là giúp đỡ những người khác cai nghiện, để họ có thể nhìn thấy tương lai như mình. Ủng hộ ý nghĩ ấy của chồng, chị Vân đã nghỉ việc ở công ty dược để giúp chồng hoàn thành tâm nguyện. Nhiều năm sau, hai anh chị đã mở ra nhiều cơ sở giúp người nghiện. Thậm chí, anh Trung dùng luôn căn nhà hai vợ chồng đang ở làm một cơ sở để tư vấn cho người nghiện hoặc người có người thân bị nghiện đang bế tắc trong con đường thoát khỏi ma túy. 
Chị Vân cho biết: "Cơ sở cai nghiện của tôi không giống như nơi khác, cánh cửa luôn được để mở, không có song sắt hay dụng cụ để giam giữ người nghiện mà chỉ có tình yêu thương". 
Lý giải chuyện giúp đỡ người nghiện, chị Vân cho rằng những người nghiện cũng như những cô gái từng bán dâm, đã quá lâu rồi họ không nhận được tình yêu thương, chăm sóc của gia đình. Họ luôn muốn thoát ra khỏi ma túy, họ luôn kêu gào trong thâm tâm, muốn thoát ra khỏi ma túy. Do không ai "giải cứu" họ nên họ mới lầm đường lạc lối, không tìm được đường ra. Và điều vợ chồng anh Trung, chị Vân muốn đó chính là dùng tình cảm cứu thoát họ khỏi sự trói buộc của ma túy đó.

Theo ông Trần Khánh Định, tổ phó tổ dân phố 29 cho biết: "Theo quan điểm cá nhân của tôi thì tôi rất thích những tổ chức, cơ sở của anh Trung. Đó không phải một tổ chức mang tính chất hình thức mà nó làm việc thật, tự phát nhưng có mục đích rõ ràng, không mưu lợi điều gì. Tôi thấy rằng nên ủng hộ những tổ chức giúp đỡ người khác như vậy. Còn về cá nhân anh Trung, tôi cũng biết về việc anh bị nghiện trước đây. Nhưng nhiều năm trở lại đây anh không làm việc gì xấu, ảnh hưởng đến trật tự khu phố cả".

An Di


Nghị lực của người đàn ông từ ăn mày trở thành tỉ phú

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 24, 2017, under | No comments

Nhìn dáng vẻ khắc khổ chả ai nghĩ anh giờ đã là tỉ phú, tài sản ước tính cũng ngót chục tỉ đồng, lại càng không dám tin rằng, trong quá khứ anh đã từng hành khất, ngửa tay xin từng đồng bố thí của thiên hạ. Khi cha chết, gia đình anh thậm chí còn không mua nổi một chiếc áo quan để khâm liệm. Chính cái sự nghèo đến kiệt cùng ấy đã giúp anh có một ý chí kiên cường để vươn lên. Và cuộc đời đã rất công bằng khi cho anh có những thứ mà anh xứng đáng được hưởng.


Anh Sông nhớ lại những tháng ngày khất thực, ngửa tay xin tiền thiên hạ.

Bố chết không có nổi chiếc áo quan
Về thôn An Lao, xã An Thanh (Tứ Kỳ, Hải Dương) hỏi địa chỉ nhà anh Phạm Văn Sông chúng tôi đều nhận được một câu trả lời giống nhau: "Ở đây có những mấy người tên Sông cơ. Có phải anh chị hỏi Sông ngày xưa nghèo kiết xác giờ thành tỉ phú đúng không?". Có lẽ, nghị lực vươn lên của anh Sông đã trở thành tấm gương sáng nơi đây. Quả là, nếu ai biết về cái quá khứ "rách như tổ đỉa" của gia đình anh thì có lẽ chẳng ai dám tin rằng anh Sông sẽ có ngày hôm nay.
Sinh ra trong một gia đình 5 anh em, anh Sông là người con áp út. Gia đình anh đáng lẽ cũng không nghèo đến thế nếu không có chuyện đã đi khai hoang ở vùng đất mới Quảng Ninh nhưng vì chiến sự biên giới nên lại phải trở về nơi chôn nhau cắt rốn. Về đây, gia đình anh trở thành trắng tay, không nhà ở, không ruộng canh tác nên phải ở nhờ sân kho của HTX. Sau thấy hoàn cảnh của gia đình anh Sông quá đáng thương nên thôn đã quyết định cắt cho nhà anh một mảnh đất hoang sát đê, gần nghĩa địa để dựng lều.
Đất canh tác không có nên bố mẹ và các chị của anh đều phải đi làm thuê. Làm lụng vất vả nhưng tiền kiếm được cũng chỉ đủ để mua bò gạo hoặc hạt mạch. Bữa ăn của cả gia đình thường là gạo hoặc hạt mạch rang lên. Bố anh sẽ là người phân phát đồ ăn bằng cách lấy chiếc chén sứt múc gạo hoặc hạt mạch rang rồi gạt miệng, mỗi người một chén. Nhiều lúc đói lả, anh Sông rủ cô em gái ra ruộng hái cây rau thài lài về luộc chấm muối ăn cho căng bụng.
"Nói có khi cô chú chẳng tin chứ tôi đã nhiều lần phải ăn cỏ, chẳng khác nào con bò đâu. Tóm lại là, cái gì có thể cho vào bụng mà không chết thì tôi đều ăn hết cả" - anh Sông nhớ lại.
Nhiều lần nhìn các con đói lả, bố anh Sông nghĩ không thể để chúng nó chết được nên rủ anh Sông hành nghề ăn xin. Vốn là một đứa trẻ thông minh và học rất giỏi nhưng anh Sông đã phải bỏ dở giữa chừng để đi ăn xin cùng bố.
Anh bùi ngùi kể lại: "Tôi và bố có tới hàng nghìn ngày lang thang khắp chốn để ăn xin. Sáng ra mỗi bố con đi một hướng, nhiều khi sợ người ta quen mặt thì đảo lại địa bàn. Có lần tôi sang tận Hải Phòng ăn xin thì bị bọn côn đồ đánh cho tơi bời và trấn lột hết những đồng tiền lẻ mà tôi xin được. Lúc đó tủi thân chỉ biết ngồi gục xuống đường mà khóc thôi".
Sau 3 năm hành khất, anh Sông xin đi làm việc tại nhà máy vôi. Lúc đó khoảng 15 tuổi nhưng người anh bé tẹo như học sinh cấp 1. Vậy mà ngày ngày anh cũng phải đội những thúng vôi nặng như bao người lớn khác. Năm anh 17 tuổi thì bố mất: "Hồi đó nhà nghèo quá không có nổi tiền để mua chiếc áo quan khâm liệm bố. Cả nhà định bụng sẽ quấn bố trong một cái chiếu rồi mang đi chôn nhưng may lại có một người thương tình tặng cho chiếc quan tài" - anh Sông nhắc lại kỷ niệm mà nước mắt rưng rưng. Ba năm sau mẹ anh cũng mất, các chị lớn thì đã lấy chồng. Nhà chỉ còn anh và người em gái út. Ngày em gái đi lấy chồng anh đã gói một cái nồi và một cái bát sành - là tất cả tài sản - cho em làm của hồi môn.
Khi chỉ còn một mình anh Sông lại tiếp tục bươn chải đủ nghề, hết đi làm hàng sáo, đi mua sắt vụn, đi chở chuối thuê, bốc hàng thuê ở Móng Cái và còn theo cả người anh rể vào tận Sài Gòn để nhặt hạt điều thuê. Anh bảo, thượng vàng hạ cám chẳng còn nghề nào là anh không làm qua.
Hành trình vươn lên thành tỉ phú
Anh bảo mình nghèo thế nhiều lúc cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ lấy được vợ. Thế mà đời anh lại may mắn, trong một lần anh đi đám cưới người họ hàng, gặp chị, anh thấy lòng xao xuyến. Nhưng cũng chỉ dám thầm thương trộm nhớ vậy thôi chứ nào dám nói ra. Một người bạn của anh bắn tin đến nhà chị, không ngờ lại được mẹ và anh trai của chị nhiệt tình vun vén. Cuối cùng anh cũng lấy được người con gái mà mình yêu thương.
Lấy vợ rồi, nhà vợ cũng nghèo nên anh hầu như không được giúp đỡ gì. Anh Sông lại tiếp tục hành trình vật lộn mưu sinh. Anh buôn thóc, buôn cau rồi chuyển sang buôn chuối. Trên chiếc xe đạp tồng ngồng không phanh, không chuông anh Sông chất chuối cao ngất ngưởng mang đi bán. Tầm 9h tối anh ra khỏi nhà đến tờ mờ sáng thì đến được chợ đầu mối dưới Hải Phòng. Bán hết chuối anh lại buôn ngược mỡ lợn về bán cho người làng.
Cứ thế ròng rã nhiều tháng trời, tuy có lãi nhưng anh Sông nghĩ nếu mình cứ làm thế này mãi cũng chả giàu được. Anh lại chuyển nghề, lại vào tận miền Nam buôn hoa quả. Trong một lần tình cờ, anh nghỉ chân dưới một vườn chuối ở Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước.


Qua bao gian khó, anh Sông giờ đã có cuộc sống ấm no, ổn định.

Anh kể: "Ngồi nghỉ ở đó tôi quan sát thấy lạ quá, chuối họ trồng cạnh cái chuồng lợn, ngập trong chất thải mà vẫn tốt bời bời không bị sâu, trổ buồng thì dài lắm, quả thây lẩy. Trong khi chuối ngoài Bắc thường chỉ trổ một buồng là héo dần mà bón nhiều phân cũng chết. Tôi thắc mắc với gia chủ thì ông ấy bảo đây là giống chuối mới. Tôi đánh bạo xin vài cây non về làm giống, ông ấy đồng ý".
Xin được giống chuối mới anh Sông bỏ luôn việc buôn bán và quyết định quay ra Bắc lập nghiệp. Lần đó, anh xin tất cả 14 cây chuối non cho vào bao tải vác về. Cũng phải mất gần 1 tuần sau anh Sông mới trở lại được quê, 14 cây chuối non lúc đó đã héo rũ làm lòng anh nặng trĩu. Mất bao nhiêu công mới vận chuyển được về, hơn nữa những khóm chuối đó chính là hy vọng cho một sự đổi đời. Dù chẳng dám nghĩ là nó sẽ sống nhưng anh Sông vẫn trồng 14 cây chuối non trong vườn, ngày nào cũng tưới tắm rất chu đáo.
Anh bảo: "Tôi cũng chẳng ngờ là nó sống được, thế mà lại còn tốt tươi, cao tới 4- 5 mét, tán lá xum xuê, buồng trổ dài như đòn gánh, quả to và mẩy. Giống chuối mới này khi chín lại ngả màu vàng đỏ, ăn thì ngọt lịm. Sản phẩm khi bán ra ngoài thị trường có giá cao gấp đôi so với giống chuối cũ.
Từ 14 cây chuối non anh Sông nhân giống ra cả vườn trong, vườn ngoài. Sau, cả hai vườn đều hết chỗ anh đánh liều úp 4 mẫu đất bỏ hoang ngoài bãi sông để mở rộng diện tích. Anh nhớ lại: "Vì đó là đất hoang nên cỏ mọc ngang người, tôi úp xong rồi mà không biết cách nào để trồng được chuối. Cỏ nhiều như thế, đất rộng làm sao mà phạt hết. Đêm tôi nằm vắt tay lên trán nghĩ cách, nghĩ càng nhiều thì càng thấy tuyệt vọng thôi. Giờ đất đã úp rồi không lẽ đầu hàng. Run rủi thế nào đúng lúc đó một người em họ tôi nó tậu máy múc. Tôi chợt nghĩ ra ý tưởng chỉ có máy múc mới giúp tôi úp cỏ xuống dưới và lật đất lên trên. Chỉ nghĩ ra cách đó thôi là tôi đã nhìn thấy tương lai rồi".
Bốn mẫu đất bỏ hoang đã được trồng lên 3.000 gốc chuối. Hồi đó, chuối của anh trồng đã trở thành thương hiệu, rất nhiều người thèm được mua cây giống nhưng anh quyết giữ độc quyền. Trò đời, khi người ta đã thích thì không làm cách này họ sẽ làm cách khác để có được thứ mình muốn.
Trong một đêm sơ sểnh không để ý, 1.4 mẫu chuối của anh đã bị đào trộm. Sáng ra nhìn vườn chuối tan hoang mà anh Sông như muốn đổ gục. Anh lại phải hì hục trồng lại những gốc chuối bị đào. Năm đó, anh thu hoạch được 500 triệu tiền bán chuối. Năm sau cũng tương tự như vậy. Đến năm thứ 3 thì vườn chuối của anh mất trắng vì gặp phải một cơn bão to, chuối đổ rạp, thâm sì cả bãi. Nhìn nửa tỉ bạc của mình bỗng chốc mất trắng anh Sông phát ốm cả tháng trời.


Vườn chuối, bãi rươi của anh Sông khiến nhiều người mơ ước.

Nhưng nghị lực của một người vươn lên từ kẻ hành khất đã không cho anh gục ngã. Anh lại tiếp tục trồng và ông trời đã không phụ lòng người. Năm đó bãi chuối 4 mẫu của anh lại bội thu.
Anh Sông chia sẻ: "Có được nhiều tiền nhưng lúc nào tôi cũng nơm nớp lo người ta lại đào trộm cây. Sau cái lần bị đào trộm tôi hầu như không phút giây nào ra khỏi bãi chuối mà ở đó cả ngày lẫn đêm. Đêm hầu như cũng không ngủ nên người gầy rộc, suy nhược. Lúc đó tôi đã nghĩ có nhiều tiền nhưng thế này thì khổ mà nên tôi quyết định không giữ thế độc quyền nữa mà chấp nhận bán giống. Hồi đó, người ta đến nhà tôi mua cây giống từ sáng sớm cho tới tối mịt. Có người phải ăn trực nằm chờ ngày này qua ngày khác mới đến lượt. Mỗi cây giống tôi bán với giá từ 30 đến 50 nghìn đồng, mỗi vụ tôi bán hàng vạn cây".
Giờ đây giống chuối mới ấy đã được phủ xanh cả tỉnh Hải Dương, phủ sang cả Hưng Yên và làm thay đổi đời của biết bao gia đình. Anh Sông bảo, niềm hạnh phúc nhất của anh là mỗi khi nhận được thư, quà của những người đã từng mua cây giống của anh. Họ nói, nhờ có anh mà gia đình họ giờ không chỉ thoát nghèo mà còn có cuộc sống khấm khá hơn hẳn.
Giờ đây, anh Sông không chỉ trồng chuối mà còn có trang trại nuôi rươi. Số tiền thu được từ rươi mỗi năm cũng lên tới vài trăm triệu. Anh cười bảo: "Khi còn đi ăn mày, ai mà dám nghĩ mình rồi sẽ có ngày như ngày hôm nay nhỉ!".

Phong Anh

Đoạn tuyệt bàn đèn thuốc phiện, trở thành Bí thư chi bộ

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 24, 2017, under , | No comments

Trên chặng đường mưu sinh, bị bạn bè lôi cuốn, ông đã sa ngã, dính vào "nàng tiên nâu" trong suốt 5 năm trời. Tỉnh ngộ, không chỉ cai nghiện thành công, làm lại cuộc đời, giúp cho hàng chục người cai nghiện, mà ông còn vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng, được tín nhiệm bầu giữ chức Bí thư chi bộ.


 Ông Lô Văn Chung.


Ở bản Hữu Văn, xã Châu Kim, huyện Quế Phong (Nghệ An), nhắc đến Bí thư Chi bộ Lô Văn Chung (SN 1964), nhiều thế hệ nơi đây, từ trẻ em đến các bậc lão thành đều biết đến bằng sự nể phục, kính trọng. Từ một người "bỏ đi", suốt ngày chỉ làm bạn với bàn đèn thuốc phiện và suýt chút nữa đã tự tay mình ném vỡ cái bình hạnh phúc gia đình, ông đã kịp tỉnh ngộ, tự cai nghiện thành công để làm lại cuộc đời. Khâm phục hơn, với nỗ lực của bản thân, ông còn chèo lái con thuyền gia đình từ bến bờ vực thẳm đến làm ăn phát đạt, gây dựng lại cơ đồ.
Quá khứ lầm lỡ
Một ngày đầu xuân, chúng tôi theo chân Đội Xây dựng phong trào và Phụ trách xã về an ninh trật tự Công an huyện Quế Phong và Công an xã Châu Kim (Nghệ An) đến thăm cơ ngơi của Bí thư Chi bộ bản Hữu Văn Lô Văn Chung. Nhìn ngôi nhà khang trang, cùng với tiềm lực kinh tế mà vợ chồng ông hiện có, ít ai biết rằng, quá khứ của ông là một con nghiện, nhưng sau 20 năm xa rời "cái chết trắng", ông đã là thủ lĩnh, trở thành người đảng viên mẫu mực, giúp cho biết bao người trong và ngoài bản đoạn tuyệt được với ma túy để làm lại cuộc đời. 
Bên bếp lửa hồng ngày đầu năm mới, ông Chung chia sẻ, cuộc đời sa ngã của ông, chung quy lại cũng vì nghèo đói và thiếu bản lĩnh nên đã đánh mất quãng đời thanh xuân hoang phí.
Ngược thời gian, trở về quá khứ của những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ XX, khi ấy ông Chung còn rất trẻ. Hai vợ chồng không nghề nghiệp ổn định có tới 4 đứa con, ngày này qua tháng khác dù quăng quật với mấy mẫu nương rẫy nhưng vẫn không đủ sống. Lúc bấy giờ, vì cuộc sống quá khó khăn nên người dân trong bản đã rồng rắn kéo nhau sang nước bạn Lào mưu sinh. 
Thấy người ta đi làm ăn có hiệu quả, ông Chung cũng quyết liều một phen, dứt áo ra đi. Theo đường tiểu ngạch vượt biên trái phép sang nước bạn Lào, dù lao động nặng nhọc nhưng đồng tiền kiếm ra có phần dễ dàng hơn. Sau vài tháng, bản thân ông đã có chút dư dả mang về nuôi vợ con. 
Nhưng không lâu sau đó, cuộc sống ở rừng, uống nước suối và ăn cơm đùm, cơm nắm đã khiến sức khỏe ông suy kiệt. Để cầm cự, nhiều người đã dùng đến ma túy và ông Chung cũng không ngoại lệ. Ban đầu chỉ nghĩ thử cho biết, nhưng càng về sau càng nghiện nặng và không tài nào dứt ra được, có bao nhiêu của cải trong nhà đều "đội nón ra đi".
Ngày đi trai tráng, nhưng lúc trở về, ông Chung thân tàn ma dại, không những không tự mình lao động được như trước nữa, mà bản thân còn suy kiệt, sống bám vào vợ con. "Cuộc sống bàn đèn thuốc phiện" cứ thế kéo dài từ năm này qua năm khác, đến lúc giật mình nhìn lại thì chỉ còn lại căn nhà tranh trống hoác và mấy đứa con nheo nhóc. 
“Nghĩ, bản thân mình cần phải thay đổi để cứu lấy gia đình và tôi đã tự cai nghiện, dùng đủ mọi biện pháp nhưng mỗi lần lên cơn nghiện là bản thân như thú say mồi, kéo tung cả dây xích để đi tìm thuốc đặng thỏa mãn bản thân. Cứ như vậy, ròng rã trong suốt 5 năm trời, mãi đến năm 1994, khi Ủy ban MTTQ huyện Quế Phong và Công an huyện phối hợp với các ban, ngành, đoàn thể vận động, thuyết phục, tôi mới quyết tâm từ bỏ. Thời gian để cắt cơn nghiện là 11 ngày, nhưng phải mất cả một năm trời mới lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống", ông Chung chiêm nghiệm từ quá khứ.
Bí thư chi bộ bản gương mẫu
Sau khi cắt cơn thành công, ông Lô Văn Chung bắt đầu làm lại cuộc đời bằng hai bàn tay trắng. Bản tính siêng năng, cùng với việc người vợ của ông cũng chịu khó, chăm chỉ và biết chắt cóp nên chẳng mấy chốc, hai vợ chồng đã dần lấy lại được những gì đã mất trước đó. Cuộc sống dần no đủ, các con có điều kiện hơn nên đã đi học trở lại. 
Ba năm sau ngày ông Chung từ bỏ ma túy, vào năm 1998, Đảng ủy, UBND xã Châu Kim với quyết tâm "xóa" điểm đen về ma túy ở bản Hữu Văn, đã quyết định xây dựng ông Chung thành gương sáng điển hình về cai nghiện để giúp đỡ những "con nghiện" khác trong bản từ bỏ ma túy. Cũng năm này, ông được nhân dân tin tưởng bầu giữ chức Công an viên, phụ trách bản Hữu Văn.


Bí thư Chi bộ bản Hữu Văn Lô Văn Chung (áo đen) luôn nhận được sự quan tâm, phối hợp của các ban, ngành, đoàn thể.

Trong thời gian này, ông Lô Văn Chung không những giúp kiềm chế được vấn nạn gia tăng con nghiện trên địa bàn, mà còn giúp đỡ hàng chục người cai nghiện thành công, qua đó tham mưu chính quyền đưa nhiều trường hợp đi cai nghiện bắt buộc. Sự nỗ lực không biết mệt mỏi ấy đã được đền đáp xứng đáng, bản Hữu Văn ngày càng "sạch" về ma túy và các loại tệ nạn xã hội, ông Chung trở thành "khắc tinh" của các đối tượng xấu trong và ngoài bản. 
Năm 2002, ông Chung vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng, được bà con bầu giữ chức Trưởng bản và từ năm 2012 đến nay, đồng chí Lô Văn Chung là Bí thư Chi bộ bản Hữu Văn, xã Châu Kim. Từ kinh nghiệm bản thân trong quá khứ, là "đầu tàu" của bản, từ nhiều năm nay ông Lô Văn Chung đã có nhiều sáng kiến giúp xóa sạch địa bàn về ma túy, cũng như giúp đỡ những ai lỡ vướng vào "nàng tiên nâu" cai nghiện thành công, trở về hòa nhập với cộng đồng, xây dựng mái ấm gia đình hạnh phúc.
Bí thư Chi bộ Lô Văn Chung chia sẻ, ông lấy từ kinh nghiệm bản thân để giúp đỡ những người nghiện, ông kết hợp cả lý thuyết lẫn thực tế để thuyết phục. Khi người nghiện nghe ra, ông không ngại ngần cho vay tiền để mua thuốc thay thế, mua thức ăn bồi dưỡng và để có vốn làm ăn lương thiện, không giẫm lại vết xe đổ quá khứ. Cũng có lúc gặp phải những trường hợp chống đối, thách thức và thậm chí dọa dẫm, nhưng ông với các ban, ngành cùng kết hợp, kiên trì thuyết phục nên đã dần cảm hóa, giáo dục thành công. Nhiều người trước đây "nghiện thâm niên", nay đã là ông chủ nhỏ của các xưởng mộc, xưởng cưa hay các khu trang trại mang lại hiệu quả kinh tế cao. 
Ông Chung cho biết thêm, từ hoàn cảnh gia đình mình nên bản thân ông may mắn khi được vợ và các con ủng hộ rất nhiệt tình trong việc "vác tù và hàng tổng" này, hỗ trợ cả về thời gian, tâm sức và tiền bạc để giúp hàng chục người ở bản Hữu Văn nghiện thoát khỏi "nàng tiên nâu" trong suốt nhiều năm qua. 
Anh Hà Minh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND xã Châu Kim cho biết: Ông Lô Văn Chung còn giúp đỡ bà con phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo bằng cách hướng dẫn bà con làm ăn theo các mô hình ứng dụng khoa học công nghệ, những ai khó khăn về vốn ông cho vay, thiếu thốn về cây trồng, vật nuôi ông cung cấp không tính lãi.
Nói về ông Lô Văn Chung, Trung tá Vi Văn Giang, Trưởng Công an huyện Quế Phong (Nghệ An) cho rằng, ông Chung là gương sáng điển hình trong phong trào toàn dân bảo vệ ANTQ trên địa bàn. Không chỉ cai nghiện thành công, bản thân ông còn làm lại cuộc đời, xây dựng gia đình hạnh phúc, làm ăn kinh tế giỏi mà còn tích cực phối hợp với các ban ngành, đoàn thể và Công an Quế Phong để cai nghiện cho hàng chục lượt người. Ông cũng là nhân tố quan trọng nhất để kìm giảm tình trạng nghiện và tái nghiện trên địa bàn bản Hữu Văn cũng như xã Châu Kim, được nhân dân, chính quyền các cấp ghi nhận".

Thiên Thảo


Diễn viên, vận động viên bơi lội cụt chân Hồng Lợi Không bao giờ bi quan

Posted by khatvongmongmanh.blogspot.com tháng 12 24, 2017, under , | No comments

Bị cụt hai chân từ nhỏ, bàn tay phải bị teo ngón chỉ là một chỏm thịt, Hồng Lợi vượt lên khó khăn để trở thành một vận động viên bơi lội, diễn viên chuyên đóng phim hành động. Bạn bè, đồng nghiệp đều ngạc nhiên khi Hồng Lợi nói cuộc sống của anh hoàn toàn bình thường, thậm chí hết sức vui vẻ, không chật vật hay nhiều bi quan như nhiều người tưởng tượng.


    Lợi dưới bể bơi.

Tuổi thơ nghèo khó, lạc lõng với cơ thể tật nguyền
Hồng Lợi sinh năm 1987 tại một xóm lao động nghèo ven sông Sài Gòn. Trong ba anh chị em, chỉ mình Lợi khi sinh ra đã không có đôi chân như những đứa trẻ bình thường. "Chân" trong khái niệm của Lợi chỉ là hai mỏm thịt kéo dài từ hai bên hông. Không những thế, bàn tay phải của anh chỉ có duy nhất một ngón. Bốn ngón còn lại co cụm lại thành một khối thịt. Hồng Lợi chỉ còn lại một gương mặt cương nghị, đẹp mạnh mẽ cùng nửa cơ thể phía trên và bàn tay phải làn lặn để vào đời.
Lợi kể trước khi bốn tuổi, anh sống cùng gia đình trong một căn nhà lụp xụp dựng tạm ven sông Sài Gòn, thuộc khu vực quận  9, TP HCM. Xóm lao động nghèo của anh có đủ thành phần: nghiện hút, gái điếm, trộm cắp và những con người cùng khổ mưu sinh bằng vô số công việc hèn mọn. Gia đình nghèo khó, hàng ngày Lợi được mẹ địu trên người, dắt theo chị gái anh lang thang khắp Sài Gòn bán vé số.
"Mùa mưa cũng như mùa nắng, ba mẹ con tôi rong ruổi từ quận 9 vào chợ Bến Thành bán vé số. Có những trưa nắng gắt, mẹ để hai chị em trông nhau ở một góc chợ rồi đem vé đi bán tiếp. Người dân thương tình thường mang cơm qua cho ăn", Lợi kể về những tháng ngày cùng mẹ và chị gái mưu sinh cực khổ bằng nghề bán vé số.
Năm lên bốn tuổi, Lợi được gia đình gửi vào làng Hòa Bình - nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi, trẻ khuyết tật thuộc bệnh viện Từ Dũ, TP HCM. Lợi nói nếu không có bước ngoặt này, anh không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Trước đó, Lợi thường xuyên bị lũ trẻ hàng xóm ném đá, trêu ghẹo khi thấy anh lết đi bằng hai cùi chân. Đi đâu Lợi cũng bắt gặp ánh mắt tò mò hay ái ngại của người đi đường.
Từ khi vào làng Hòa Bình, Lợi được chăm sóc, cho ăn, được đi học và được sự quan tâm của các bảo mẫu. Ở đây anh tìm được cuộc sống đích thực của mình khi tình yêu của những bảo mẫu đem đến cho anh niềm tin và hy vọng về tương lai.
Lợi học hết lớp 9 rồi nghỉ. Vốn ý thức từ nhỏ cần phải tự lập, phải biết tự bảo vệ mình trong mọi hoàn cảnh, Lợi  luôn tự làm mọi việc, từ vệ sinh cá nhân đến những công việc khác. Vốn lớn lên ở vùng sông nước, Lợi rất mê bơi và luôn khao khát biết bơi để bảo vệ mình. Lợi tự hào cho rằng ông trời không lấy hết của mình điều gì khi luôn đưa đẩy cho anh gặp nhiều người tốt. 
Năm 2007, Lợi tình cờ gặp vận động viên Nguyễn Phương Khanh. Chỉ sau một tuần được Nguyễn Phương Khanh chỉ dạy, Lợi có thể bơi thành thạo bằng hai tay không lành lạnh và đôi chân bị cụt. Từ đây anh đam mê bơi lội, vừa để rèn luyện sức khỏe, vừa là cách tìm niềm vui trong cuộc sống. 
Từ chỗ đam mê, Lợi trở thành vận động viên của nhiều giải đấu trong và ngoài nước dành cho người khuyết tật. Tính đến nay Hồng Lợi đã đạt được 8 HCV, 9 HCB qua 6 lần dự thi trong nước như Quảng Trị, Đà Nẵng và TP. HCM. Đặc biệt, năm 2014 anh đoạt huy chương đồng môn bơi lội tại Asian Para Games 26 tại Myanmar.
Người hùng của những công dân lành lặn
Có thu nhập ổn định từ thành tích thi đấu và từ công việc làm huấn luyện viên bơi lội, Lợi có thể tách khỏi làng Hòa Bình để lo cuộc sống riêng của mình. Tuy nhiên, anh vẫn quyết định ở lại để giúp đỡ các bảo mẫu đưa và đón những em nhỏ khuyết tật khác đi học.
Ngoài việc này, Lợi còn là người truyền cảm hứng, động viên những mảnh đời bất hạnh hơn mình cố gắng vượt qua để sống có ích. Trong ngôi nhà của những số phận kém may mắn, Lợi như một người anh cả hoạt náo, năng động với nụ cười luôn nở trên môi. Chàng trai cao chưa đầy 1,2 m tâm sự với cơ thể đặc biệt này, anh rất ham sống, tận dụng từng phút giây quý giá để cuộc sống của mình không vô nghĩa. Và giúp đỡ người khác chính là cách Lợi tìm niềm vui trong cuộc sống.
"Mỗi khi chờ đèn đỏ qua đường quá lâu, tôi thường nhảy xuống khỏi xe, dắt khách nước ngoài qua đường. Tôi làm hoàn toàn xuất phát từ bản năng bởi một người như tôi ra đường, chắc chẳng ai nỡ đâm xe hay trêu chọc", Lợi kể.
Đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo, tác giả phim Gió nghịch mùa, Cỏ đuôi gà kể ông ấn tượng với Lợi ngay lần đầu gặp mặt. Trong một buổi chiều lang thang trên phố tìm bối cảnh cho bộ phim sắp khởi quay, Việt Bảo trông thấy một chàng trai cụt chân bán cà phê bên vỉa hè. Tò mò, ông dừng xe vào uống cà phê. 
Vừa kịp ngồi xuống ông đã phải đứng dậy khi thấy chủ quán lùa bàn ghế, chạy băng băng đi giấu bằng hai chân cụt. Hóa ra thấy bóng dáng công an và trật tự phường, chàng trai cụt chân sợ bị bắt hết đồ nghề nên giấu giếm thật kỹ. Ngạc nhiên trước khả năng di chuyển của Lợi, đạo diễn Việt Bảo hỏi thăm. Ông bất ngờ hơn nữa khi nghe Lợi kể anh không phải chủ quán cà phê vỉa hè mà chỉ ra đây phụ bán cho người bạn đi học.
"Tôi nghe Lợi nói tỉnh bơ rằng cậu không phải vất vả mưu sinh nhưng thấy chàng sinh viên phải bán cà phê lấy tiền đóng học phí, cậu ra phụ giúp những lúc bạn kia đi học, khiến tôi ngỡ ngàng. Chỉ bán giúp thôi mà tận tình và có trách nhiệm như thể đó là việc của mình", vị đạo diễn nhớ lại.
Diễn viên đặc biệt nhất màn ảnh nhỏ
Cuộc gặp gỡ định mệnh với đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo đưa Lợi đến với phim ảnh. Nhận thấy khả năng di chuyển phi thường của chàng trai này, Việt Bảo đề nghị anh đóng phim Chuyện xứ dừa, vai một thám tử chuyên đi theo dõi những ông chồng ngoại tình. Trong khi đoàn phim di chuyển bằng xe ô tô từ TP HCM về Bến Tre để quay phim, Lợi một mình đi chiếc xe máy đặc biệt của mình đến địa điểm quay để tránh làm phiền mọi người.


Lợi trong phim “Truy đuổi”.
Vào phim, anh diễn xuất như thể một diễn viên chuyên nghiệp. Đam mê nghệ thuật kết hợp với khát khao cống hiến khiến Lợi trở thành diễn viên đặc biệt nhất đoàn phim. Diễn xuất với các diễn viên gạo cội như Công Ninh, Phương Dung, Lợi tỏ ra mình không kém cạnh. Chất diễn của anh ở Chuyện xứ dừa mang nét hài hước , tưng tửng, đem đến nhiều khoảnh khắc thích thú cho khán giả.
Tin tưởng khả năng diễn xuất và thái độ làm việc nghiêm túc của Lợi, đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo tiếp tục mời anh đóng vai một gã giang hồ cụt chân trong phim hành động Truy đuổi.
Lợi vào vai Minh Cụt - một chàng trai tật nguyền, có tuổi thơ khó nhọc bên những căn nhà lụp xụp ven sông Sài Gòn. Lớn lên, Minh Cụt tham gia một băng nhóm xã hội đen, chuyên làm nhiệm vụ lái xe máy, chở đồng bọn tẩu thoát trong tình huống nguy cấp. Ngày đầu trên phim trường, Lợi nhận được những ánh mắt nghi ngờ, ái ngại của bạn diễn - những người cùng tuổi với anh.Nhưng khi nhập vai, Lợi khiến đồng nghiệp phải nể phục vì kỹ năng diễn xuất cũng như sự nhiệt tình, hết mình của anh trên trường quay.
Với hai chân bị cụt trên gối, Hồng Lợi bọc ngoài bằng một ống chân giả bằng nhựa và di chuyển nhanh nhẹn không khác gì người lành lặn. Trong phim có cảnh anh thoăn thoắt kéo tay một cô gái chạy khỏi đám đông đang hỗn loạn vì đấm đá. Diễn viên nữ theo không kịp chàng trai cụt hai chân. Trong một cảnh khác, Hồng Lợi một mình chở hai người trên chiếc xe máy ba bánh, lạng lách từ đường cao tốc cho đến những con ngõ ngoằn ngoèo ven sông.
Đạo diễn Việt Bảo kể về cảnh quay Minh Cụt bị đá văng ra xa rồi lồm cồm bò dậy giữ chặt chân đối thủ cho đồng bọn chạy thoát. "Đoàn chỉ định quay một động tác nhưng Lợi diễn hăng quá, cứ bị đá ra lại bò vào giữ chân bạn diễn đến hai, ba lần. Cả đoàn phim thất kinh lo lắng cậu bị đau nhưng cậu ấy vẫn cười tươi như không hề hấn gì", đạo diễn nhớ lại.
Trong một cảnh quay khác, nhân vật của Hồng Lợi bị đối thủ cho vào chiếc bao tải bọc kín, chỉ hở một lỗ nhỏ để thở. Đoàn phim đã cho giặt sạch chiếc bao tải đạo cụ nhưng lúc vào phim, nhân viên lại đưa nhầm cho Hồng Lợi chiếc bao chưa giặt, "hết sức hôi hám và bụi bẩn" theo mô tả của đạo diễn Đặng Lưu Việt Bảo. "Vậy mà Lợi vẫn diễn tỉnh bơ, nhập vai ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi", đạo diễn nói.
Sau các phim này, Hồng Lợi liên tiếp nhận lời mời từ các dự án phim nhưng anh đều từ chối vì không ưng ý với tạo hình nhân vật cũng như nội dung kịch bản.
Ngoài phim ảnh, Lợi còn là họa sĩ vẽ hoa văn áo dài.Những khi không bận đóng phim hoặc tập luyện để thi đấu môn bơi lội dành cho người khuyết tật, anh cộng tác cùng nhà thiết kế Sỹ Hoàng, vẽ hoa văn áo dài cho hoa hậu, người mẫu.

Minh châu


|

Tags

Blog Archive