Về đúng tâm thiện của mình, Hùng
"sầu" luôn day dứt với tội ác mình đã gây ra. Suốt mấy năm liền, anh
tìm đến nhà những người từng là nạn nhân của mình để xin lỗi.
"Tôi nhận dạy
nghề vì không muốn xã hội có thêm nhiều đại ca khác", anh Lê Thừa Dương
Hùng nói với phóng viên. Ảnh: PA.
Mặc dù
đã cảnh giác cao độ, nhưng có tinh quái đến đâu Hùng "sầu" cũng không thể trốn
khỏi lệnh truy nã trên toàn quốc. Năm 1998 trên đường về "hang ổ",
Hùng "sầu" đã bị cảnh sát hình sự Huế phối hợp với trinh sát TPHCM
bắt giữ. Lần vào tù này cũng đã thay đổi hẳn cuộc đời của Hùng "sầu".
Hơn 20
tuổi, lần đầu tiên được các cán bộ trại giam dạy học, Hùng "sầu"
thích thú đánh vần tên mình. Những ngày sống trong trại này, những hình ảnh hồi
thơ bé, những ngày sống lầm lũi giữa không gian mặn chát của biển cả xin từng
con cá, rồi rớt nước mắt thèm thuồng được đi học như những đứa bạn cùng trang
lứa cứ hiển hiện trong đầu Hùng "sầu".
Hơn bao
giờ hết, Hùng "sầu" khát khao tự do, khát khao làm lại cuộc đời.
Hùng
"sầu" đã chọn con đường thiện để làm lại từ đầu. Ảnh: PA.
Cuộc
gặp gỡ định mệnh giữa Hùng "sầu" và em gái
Năm 2000,
khi được đặc xá, Hùng "sầu" đứng chết lặng bên ngoài trại giam. Đau
đáu nhìn người ta có thân nhân đến đón, còn mình cô độc giữa hai con đường
thiện – ác, Hùng "sầu" băn khoăn giữa hai ngả đường.
Chọn cái
thiện, nhưng vướng định kiến của xã hội, Hùng "sầu" đáng lẽ lại xưng
hùng xưng bá nếu như không có cuộc gặp định mệnh với người em gái cùng mẹ khác
cha.
Hùng
"sầu" kể: "Một ngày khi đang đi trên
trường, tôi vô tình gặp lại đứa em cùng mẹ khác cha. Em gái lấy chồng ở Sài Gòn
đã được vài năm. Vừa gặp tôi, nó bật khóc nói, dượng tôi đã chết vì bệnh tật,
mẹ tôi vì những tội ác của tôi mà bị xóm làng khinh rẻ, khắc nghiệt. Bà phải
bán nhà vào Phan Thiết để ở khiến tôi không khỏi chạnh lòng".
Chính
người em gái đã cho Hùng "sầu" biết đại ca Lê Lam đã từ bỏ giang hồ
và chạy xe ôm ở bến xe Ngã Tư Ga (TP.HCM).
"Tôi tìm gặp anh Lê Lam, hai anh em mừng lắm. Nghe anh Lam nói là
thà kiếm vài đồng mà sống thanh thản, còn hơn sung sướng mà đôi tay đầy máu.
Tôi hạ quyết tâm làm lại cuộc đời", anh Hùng nói.
Để tự cai
ma túy, Hùng "sầu" chọn một phòng trọ nhỏ phía sau chùa Hoằng Pháp,
mua đầy đủ mì gói, nước uống,… khóa ngoài cửa ngoài rồi đưa chìa khóa nhờ người
bạn thân giữ giùm. Nhốt mình suốt 24 ngày, anh Hùng cai nghiện thành công rồi
đi tìm việc.
Tự học,
tự làm suốt 9 tháng cuối cùng anh đã thành công và giúp đỡ nhiều mảnh đời khác.
Ảnh: PA.
Thế nhưng,
vì ai cũng biết mặt Hùng "sầu" lừng lẫy một thời, nên không ai dám
nhận. "Người ta không ghét nhưng họ sợ tôi, không ai tin một kẻ như
tôi có thể hoàn lương. Tất cả cơ sở khắc gỗ trên đường Cộng Hòa gặp tôi là đuổi
ra.
Một anh
thợ mộc thương tình chỉ cho tôi nơi bán dụng cụ điêu khắc để tôi mua về tự học.
Suốt 9 tháng tự mày mò, cuối cùng tôi cũng đã thành công", anh Hùng cười.
Suốt 2 năm
liền, anh đi xin khắp nơi, xin đủ việc nhưng lại về tay không. Anh Hùng nhớ
lại: "Lúc đó nản lắm, không biết bao nhiêu lần tôi quăng bỏ hết đồ
nghề, rồi định đi tìm đàn em của mình. Vừa bước đi, tôi lại nhớ về những trận
cười của bạn bè khi nghe tôi sẽ hoàn lương. Nhớ về mẹ, nhớ về những trận đánh
đầy máu,…
Tôi vụt
chạy ra bến xe, xin người ta chân bốc vác rồi dùng hết sức làm để quên đi ý
nghĩ tội lỗi. Cuối cùng ông trời cũng cho tôi một cơ hội".
Tháng
4/2002, một xưởng gỗ của Nhật Bản đã nhận anh vào làm việc. Sau 3 tháng chứng
tỏ được tay nghề, anh được ông quản lý người Nhật cho lên làm trưởng kỹ thuật
của xưởng.
Biết tin,
người trưởng xưởng cũ hậm hực đánh một gậy như trời giáng xuống đầu anh.
"Lúc
này, tôi ức lắm, tôi nghĩ trong đầu "cái tướng mày tao chỉ cần bóp một cái
là chết ngay", vừa nghĩ tôi vừa tiến lại hắn. Nhưng nếu tôi làm vậy, tôi
không còn đường về với chính mình. Thế là tôi nghiến răng khắc tiếp bức tượng
đang dở dang, khắc tới đâu, máu nhuộm đỏ tới đó", anh Hùng nhớ lại.
Làm ở
xưởng Nhật được một thời gian, anh Hùng gom góp được 47 triệu đồng quyết mở
xưởng gỗ riêng. Nhưng trước khi mở xưởng, anh đi xin lỗi hết những người là nạn
nhân của mình ngày xưa.
4 năm
liền đi xin lỗi nạn nhân
Về đúng
tâm thiện của mình, anh Hùng luôn day dứt với tội ác mình đã gây ra. Anh tìm
đến nhà những người từng là nạn nhân của mình để xin lỗi.
Nhìn xa
xăm, anh nói: "Một lời xin lỗi làm sao xóa sạch được
tội ác, nhưng tôi vẫn muốn làm điều đó. Nếu như họ không chấp nhận, họ đánh
chết, tôi cũng sẽ mỉm cười. Tôi đi xin lỗi suốt mấy năm".
Hùng
"sầu" hiện tại là một người điềm đạm, tịnh tâm. Ảnh: PA.
Lúc anh
Hùng trở lại Huế, tìm đến nhà gã giang hồ ngày xưa bị anh chém đứt rời bàn tay,
rồi xẻo luôn vành tai vì không biết Hùng "sầu" là ai, con trai người
này ra đánh anh ói ra máu.
Trong hàng
trăm tội lỗi mình gây ra, thì việc đạp sảy thai một phụ nữ là điều Hùng
"sầu" day dứt nhất. Lần nào nhắc về người phụ nữ này, mắt anh cũng
luôn ngấn nước.
Đó là lần
anh đến Bình Phước đòi nợ thuê, bước vào căn nhà tuềnh toàng trống hơ trống
hoắc, chỉ có chiếc xe cà tàng làm kế sinh nhai. Thế nhưng, lúc đó, anh đã lạnh
lùng lệnh cho đàn em lấy chiếc xe trừ nợ.
Anh
kể: "Người phụ nữ đó bụng bầu to lắm, cô ta quỳ xuống ôm chân tôi
cầu xin, nhưng tôi đã đạp vào bụng cô ấy. Đứa bé chết, tôi nghe nói lúc đó cái
thai là con trai, đã được 8 tháng. Lần tôi về đó xin lỗi, tôi đã dặn bạn bè dù
gia đình họ làm gì cũng không được can ngăn.
Bước
vào nhà vừa thắp nhang cho đứa bé xong, ba của đứa trẻ đã đánh tôi tới tấp, rồi
cô bác, họ hàng cũng thay nhau đánh. Tôi nằm dưới đất ráng chịu đựng với hy
vọng họ sẽ tha lỗi cho tôi".
Cuối cùng,
bà nội đứa bé ra can ngăn thì họ mới thôi. "Khi nghe bà nội đứa bé
can, tôi mỉm cười yếu ớt rồi ngất đi", anh Hùng kể.
4 năm với
hàng trăm lần bị người nhà nạn nhân đánh cho thừa sống thiếu chết. Bị đánh, anh
không tránh né mà gồng mình chịu đựng. Vì anh biết, những trận đòn đó sao bằng
nỗi đau mà anh đã gây ra cho gia đình họ. Chỉ cần họ tha thứ, dù thế nào anh
cũng chấp nhận.
Xưởng
gỗ của "gã điên"
Sau khi đã
đi xin lỗi những nạn nhân của mình, anh Hùng dồn hết 47 triệu đồng tích góp
được để mở Cơ sở điêu khắc Tịnh Tín (ấp Thới Tây 2, xã Tân Hiệp, huyện Hóc Môn,
TP HCM).
Nhưng vì
giới giang hồ muốn lôi kéo anh quay lại, chúng đã tìm đủ mọi cách phá hoại,
ngăn cấm người khác mua hàng. Thêm mấy năm trời, anh cạn kiệt vốn liếng mà
chẳng bán nổi một sản phẩm.
Anh Hùng
không giấu nghề mà hướng dẫn, tạo công ăn, việc làm cho hơn 300 người tìm đến.
Ảnh: PA
Không nản
lòng, anh Hùng treo bảng dạy nghề miễn phí cho bất kỳ ai muốn học, nhất là
những người đã từng phạm tội. Rồi tự mình đi khắp hang cùng ngõ hẻm của Sài
Gòn, đến các tỉnh lân cận để giới thiệu sản phẩm. Miễn có người mua, lỗ bao
nhiêu anh cũng bán để kiếm từng đồng ít ỏi duy trì xưởng.
Nhiều con
buôn vừa mua vừa cười vào mặt anh, ai cũng nói anh điên loạn, mất trí. Chẳng ai
tin tưởng anh có thể thành công khi làm việc với những kẻ vào tù ra trại, hình
xăm đầy mình đáng sợ.
Anh cười
hiền: "Tôi nhận dạy nghề vì không muốn xã hội có thêm nhiều đại ca
khác, chấp nhận bán lỗ vốn vì tự tin vào sản phẩm mình làm ra. Tôi tin bất kỳ
ai thấy tượng gỗ của tôi cũng sẽ muốn mua thêm nữa".
Thế rồi,
anh dần có những khách hàng đầu tiên, rồi đơn hàng đến với anh ngày càng
nhiều.
Có kinh
phí, anh xây luôn nơi ở cho thợ ngay trong xưởng, tin tưởng để họ trông coi sản
phẩm. Hằng ngày, vợ anh Hùng sẽ ghé qua dọn dẹp, giặt quần áo, nấu ăn cho mọi
người. Ở xưởng của anh những đứa nhỏ gọi anh bằng ba, xưởng không phân biệt chủ
tớ mà như một đại gia đình.
Những
đứa trẻ được gia đình gửi đến xưởng gỗ của anh Hùng để học nghề. Ảnh: PA.
Mở xưởng
gỗ đến nay đã được khoảng 10 năm, uy tín của Cơ sở điêu khắc Tịnh Tín ngày càng
lan rộng, nhất là ở vùng Tây Nam Bộ. Nhiều bức tượng gỗ của anh đã được vinh
danh là sản phẩm thủ công mỹ nghệ tinh hoa làng nghề, do BCH Trung ương hiệp
hội làng nghề Việt Nam trao tặng.
Ngoài việc
cưu mang những con người lầm lỡ, anh Hùng còn đi từ thiện, sẵn sàng tài trợ cho
những chương trình từ thiện xã hội, người khuyết tật,… Vì những việc làm đó,
anh đã được Bộ trưởng Bộ Công an khen tặng, động viên trong công cuộc giúp đỡ
người lầm lỡ tái hòa nhập.
Hiện tại,
anh Hùng có cuộc sống hạnh phúc khi giấc mơ thành hiện thực. Anh càng ấm lòng
hơn khi có một người vợ hiểu chồng, một đứa con trai nhỏ hiếu động và lanh lợi.
Anh Hùng
được Bộ trưởng Bộ Công an khen tặng, đây cũng là động lực để anh làm nhiều điều
có ích khác. Ảnh: PA.
Anh mỉm
cười: "Tôi không ngờ mình không những kịp làm lại cuộc đời, mà còn
quá hạnh phúc khi vợ tôi luôn ủng hộ việc tôi làm, con trai luôn ngoan ngoãn.
Nhưng điều tôi sung sướng nhất là giúp đỡ được nhiều số phận như mình kịp làm
lại cuộc đời. Có nhiều người tay nghề cao lắm, họ cũng đã có xưởng gỗ riêng của
mình".
Tính đến
nay, đã có hơn 300 con người lầm lỡ tuổi từ 11 đến hơn 30 đến xin anh dạy nghề.
Cũng có người gia đình không "trị" được mang con đến nhờ anh giúp đỡ.
Một đồng
chí công an xã cho biết, hiện xưởng gỗ của anh Hùng có khoảng 20 người. Đa số
là những người từng vi phạm pháp luật đang học nghề, làm việc tại đây. Đây cũng
là một cơ hội để họ nhìn nhận lại bản thân và hòa nhập cộng đồng.
Ông Nguyễn
Bá Thành – Trưởng Ấp Thới Tây 2, Xã Tân Hiệp, Huyện Hóc Môn chia sẻ: "Từ lúc anh Hùng về đây lập nghiệp, anh ấy đã hòa nhập với
cộng đồng, trở thành công dân tốt, không gây rối trật tự và đã làm ăn lương
thiện. Hiện xưởng gỗ anh kinh doanh khá thành công".
CÁC BÀI CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM







0 nhận xét:
Đăng nhận xét