Nhìn
dáng vẻ khắc khổ chả ai nghĩ anh giờ đã là tỉ phú, tài sản ước tính cũng ngót
chục tỉ đồng, lại càng không dám tin rằng, trong quá khứ anh đã từng hành khất,
ngửa tay xin từng đồng bố thí của thiên hạ. Khi cha chết, gia đình anh thậm chí
còn không mua nổi một chiếc áo quan để khâm liệm. Chính cái sự nghèo đến kiệt
cùng ấy đã giúp anh có một ý chí kiên cường để vươn lên. Và cuộc đời đã rất
công bằng khi cho anh có những thứ mà anh xứng đáng được hưởng.
Anh Sông nhớ lại những tháng ngày khất thực, ngửa
tay xin tiền thiên hạ.
Bố chết
không có nổi chiếc áo quan
Về thôn
An Lao, xã An Thanh (Tứ Kỳ, Hải Dương) hỏi địa chỉ nhà anh Phạm Văn Sông chúng
tôi đều nhận được một câu trả lời giống nhau: "Ở đây có những mấy người
tên Sông cơ. Có phải anh chị hỏi Sông ngày xưa nghèo kiết xác giờ thành tỉ phú
đúng không?". Có lẽ, nghị lực vươn lên của anh Sông đã trở thành tấm gương
sáng nơi đây. Quả là, nếu ai biết về cái quá khứ "rách như tổ đỉa"
của gia đình anh thì có lẽ chẳng ai dám tin rằng anh Sông sẽ có ngày hôm nay.
Sinh ra
trong một gia đình 5 anh em, anh Sông là người con áp út. Gia đình anh đáng lẽ
cũng không nghèo đến thế nếu không có chuyện đã đi khai hoang ở vùng đất mới
Quảng Ninh nhưng vì chiến sự biên giới nên lại phải trở về nơi chôn nhau cắt
rốn. Về đây, gia đình anh trở thành trắng tay, không nhà ở, không ruộng canh
tác nên phải ở nhờ sân kho của HTX. Sau thấy hoàn cảnh của gia đình anh Sông
quá đáng thương nên thôn đã quyết định cắt cho nhà anh một mảnh đất hoang sát
đê, gần nghĩa địa để dựng lều.
Đất canh
tác không có nên bố mẹ và các chị của anh đều phải đi làm thuê. Làm lụng vất vả
nhưng tiền kiếm được cũng chỉ đủ để mua bò gạo hoặc hạt mạch. Bữa ăn của cả gia
đình thường là gạo hoặc hạt mạch rang lên. Bố anh sẽ là người phân phát đồ ăn
bằng cách lấy chiếc chén sứt múc gạo hoặc hạt mạch rang rồi gạt miệng, mỗi
người một chén. Nhiều lúc đói lả, anh Sông rủ cô em gái ra ruộng hái cây rau
thài lài về luộc chấm muối ăn cho căng bụng.
"Nói
có khi cô chú chẳng tin chứ tôi đã nhiều lần phải ăn cỏ, chẳng khác nào con bò
đâu. Tóm lại là, cái gì có thể cho vào bụng mà không chết thì tôi đều ăn hết
cả" - anh Sông nhớ lại.
Nhiều
lần nhìn các con đói lả, bố anh Sông nghĩ không thể để chúng nó chết được nên
rủ anh Sông hành nghề ăn xin. Vốn là một đứa trẻ thông minh và học rất giỏi
nhưng anh Sông đã phải bỏ dở giữa chừng để đi ăn xin cùng bố.
Anh bùi
ngùi kể lại: "Tôi và bố có tới hàng nghìn ngày lang thang khắp chốn để ăn
xin. Sáng ra mỗi bố con đi một hướng, nhiều khi sợ người ta quen mặt thì đảo
lại địa bàn. Có lần tôi sang tận Hải Phòng ăn xin thì bị bọn côn đồ đánh cho
tơi bời và trấn lột hết những đồng tiền lẻ mà tôi xin được. Lúc đó tủi thân chỉ
biết ngồi gục xuống đường mà khóc thôi".
Sau 3
năm hành khất, anh Sông xin đi làm việc tại nhà máy vôi. Lúc đó khoảng 15 tuổi
nhưng người anh bé tẹo như học sinh cấp 1. Vậy mà ngày ngày anh cũng phải đội
những thúng vôi nặng như bao người lớn khác. Năm anh 17 tuổi thì bố mất:
"Hồi đó nhà nghèo quá không có nổi tiền để mua chiếc áo quan khâm liệm bố.
Cả nhà định bụng sẽ quấn bố trong một cái chiếu rồi mang đi chôn nhưng may lại
có một người thương tình tặng cho chiếc quan tài" - anh Sông nhắc lại kỷ
niệm mà nước mắt rưng rưng. Ba năm sau mẹ anh cũng mất, các chị lớn thì đã lấy
chồng. Nhà chỉ còn anh và người em gái út. Ngày em gái đi lấy chồng anh đã gói
một cái nồi và một cái bát sành - là tất cả tài sản - cho em làm của hồi môn.
Khi chỉ
còn một mình anh Sông lại tiếp tục bươn chải đủ nghề, hết đi làm hàng sáo, đi
mua sắt vụn, đi chở chuối thuê, bốc hàng thuê ở Móng Cái và còn theo cả người
anh rể vào tận Sài Gòn để nhặt hạt điều thuê. Anh bảo, thượng vàng hạ cám chẳng
còn nghề nào là anh không làm qua.
Hành
trình vươn lên thành tỉ phú
Anh bảo
mình nghèo thế nhiều lúc cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ lấy được vợ. Thế mà đời anh
lại may mắn, trong một lần anh đi đám cưới người họ hàng, gặp chị, anh thấy
lòng xao xuyến. Nhưng cũng chỉ dám thầm thương trộm nhớ vậy thôi chứ nào dám
nói ra. Một người bạn của anh bắn tin đến nhà chị, không ngờ lại được mẹ và anh
trai của chị nhiệt tình vun vén. Cuối cùng anh cũng lấy được người con gái mà
mình yêu thương.
Lấy vợ
rồi, nhà vợ cũng nghèo nên anh hầu như không được giúp đỡ gì. Anh Sông lại tiếp
tục hành trình vật lộn mưu sinh. Anh buôn thóc, buôn cau rồi chuyển sang buôn
chuối. Trên chiếc xe đạp tồng ngồng không phanh, không chuông anh Sông chất
chuối cao ngất ngưởng mang đi bán. Tầm 9h tối anh ra khỏi nhà đến tờ mờ sáng
thì đến được chợ đầu mối dưới Hải Phòng. Bán hết chuối anh lại buôn ngược mỡ
lợn về bán cho người làng.
Cứ thế
ròng rã nhiều tháng trời, tuy có lãi nhưng anh Sông nghĩ nếu mình cứ làm thế
này mãi cũng chả giàu được. Anh lại chuyển nghề, lại vào tận miền Nam buôn hoa
quả. Trong một lần tình cờ, anh nghỉ chân dưới một vườn chuối ở Bù Gia Mập,
tỉnh Bình Phước.
|
Qua
bao gian khó, anh Sông giờ đã có cuộc sống ấm no, ổn định.
|
Anh kể:
"Ngồi nghỉ ở đó tôi quan sát thấy lạ quá, chuối họ trồng cạnh cái chuồng
lợn, ngập trong chất thải mà vẫn tốt bời bời không bị sâu, trổ buồng thì dài
lắm, quả thây lẩy. Trong khi chuối ngoài Bắc thường chỉ trổ một buồng là héo
dần mà bón nhiều phân cũng chết. Tôi thắc mắc với gia chủ thì ông ấy bảo đây là
giống chuối mới. Tôi đánh bạo xin vài cây non về làm giống, ông ấy đồng
ý".
Xin được
giống chuối mới anh Sông bỏ luôn việc buôn bán và quyết định quay ra Bắc lập
nghiệp. Lần đó, anh xin tất cả 14 cây chuối non cho vào bao tải vác về. Cũng
phải mất gần 1 tuần sau anh Sông mới trở lại được quê, 14 cây chuối non lúc đó
đã héo rũ làm lòng anh nặng trĩu. Mất bao nhiêu công mới vận chuyển được về,
hơn nữa những khóm chuối đó chính là hy vọng cho một sự đổi đời. Dù chẳng dám
nghĩ là nó sẽ sống nhưng anh Sông vẫn trồng 14 cây chuối non trong vườn, ngày
nào cũng tưới tắm rất chu đáo.
Anh bảo:
"Tôi cũng chẳng ngờ là nó sống được, thế mà lại còn tốt tươi, cao tới 4- 5
mét, tán lá xum xuê, buồng trổ dài như đòn gánh, quả to và mẩy. Giống chuối mới
này khi chín lại ngả màu vàng đỏ, ăn thì ngọt lịm. Sản phẩm khi bán ra ngoài
thị trường có giá cao gấp đôi so với giống chuối cũ.
Từ 14
cây chuối non anh Sông nhân giống ra cả vườn trong, vườn ngoài. Sau, cả hai
vườn đều hết chỗ anh đánh liều úp 4 mẫu đất bỏ hoang ngoài bãi sông để mở rộng
diện tích. Anh nhớ lại: "Vì đó là đất hoang nên cỏ mọc ngang người, tôi úp
xong rồi mà không biết cách nào để trồng được chuối. Cỏ nhiều như thế, đất rộng
làm sao mà phạt hết. Đêm tôi nằm vắt tay lên trán nghĩ cách, nghĩ càng nhiều
thì càng thấy tuyệt vọng thôi. Giờ đất đã úp rồi không lẽ đầu hàng. Run rủi thế
nào đúng lúc đó một người em họ tôi nó tậu máy múc. Tôi chợt nghĩ ra ý tưởng
chỉ có máy múc mới giúp tôi úp cỏ xuống dưới và lật đất lên trên. Chỉ nghĩ ra
cách đó thôi là tôi đã nhìn thấy tương lai rồi".
Bốn mẫu
đất bỏ hoang đã được trồng lên 3.000 gốc chuối. Hồi đó, chuối của anh trồng đã
trở thành thương hiệu, rất nhiều người thèm được mua cây giống nhưng anh quyết
giữ độc quyền. Trò đời, khi người ta đã thích thì không làm cách này họ sẽ làm
cách khác để có được thứ mình muốn.
Trong
một đêm sơ sểnh không để ý, 1.4 mẫu chuối của anh đã bị đào trộm. Sáng ra nhìn
vườn chuối tan hoang mà anh Sông như muốn đổ gục. Anh lại phải hì hục trồng lại
những gốc chuối bị đào. Năm đó, anh thu hoạch được 500 triệu tiền bán chuối.
Năm sau cũng tương tự như vậy. Đến năm thứ 3 thì vườn chuối của anh mất trắng
vì gặp phải một cơn bão to, chuối đổ rạp, thâm sì cả bãi. Nhìn nửa tỉ bạc của
mình bỗng chốc mất trắng anh Sông phát ốm cả tháng trời.
|
Vườn
chuối, bãi rươi của anh Sông khiến nhiều người mơ ước.
|
Nhưng
nghị lực của một người vươn lên từ kẻ hành khất đã không cho anh gục ngã. Anh
lại tiếp tục trồng và ông trời đã không phụ lòng người. Năm đó bãi chuối 4 mẫu
của anh lại bội thu.
Anh Sông
chia sẻ: "Có được nhiều tiền nhưng lúc nào tôi cũng nơm nớp lo người ta
lại đào trộm cây. Sau cái lần bị đào trộm tôi hầu như không phút giây nào ra
khỏi bãi chuối mà ở đó cả ngày lẫn đêm. Đêm hầu như cũng không ngủ nên người
gầy rộc, suy nhược. Lúc đó tôi đã nghĩ có nhiều tiền nhưng thế này thì khổ mà
nên tôi quyết định không giữ thế độc quyền nữa mà chấp nhận bán giống. Hồi đó,
người ta đến nhà tôi mua cây giống từ sáng sớm cho tới tối mịt. Có người phải
ăn trực nằm chờ ngày này qua ngày khác mới đến lượt. Mỗi cây giống tôi bán với
giá từ 30 đến 50 nghìn đồng, mỗi vụ tôi bán hàng vạn cây".
Giờ đây
giống chuối mới ấy đã được phủ xanh cả tỉnh Hải Dương, phủ sang cả Hưng Yên và
làm thay đổi đời của biết bao gia đình. Anh Sông bảo, niềm hạnh phúc nhất của
anh là mỗi khi nhận được thư, quà của những người đã từng mua cây giống của
anh. Họ nói, nhờ có anh mà gia đình họ giờ không chỉ thoát nghèo mà còn có cuộc
sống khấm khá hơn hẳn.
Giờ đây,
anh Sông không chỉ trồng chuối mà còn có trang trại nuôi rươi. Số tiền thu được
từ rươi mỗi năm cũng lên tới vài trăm triệu. Anh cười bảo: "Khi còn đi ăn
mày, ai mà dám nghĩ mình rồi sẽ có ngày như ngày hôm nay nhỉ!".
Phong
Anh



0 nhận xét:
Đăng nhận xét