Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

Nghị lực của cô gái khuyết tật tiếp bước người anh trai “hiệp sĩ công nghệ”

Mắc phải căn bệnh lạ khiến các bộ phận cơ thể càng lớn lại càng teo tóp, phải ngồi xe lăn, nhưng giống như người anh trai Nguyễn Công Hùng của mình, Nguyễn Thảo Vân đã nỗ lực vươn lên thành GĐ một doanh nghiệp, tạo công ăn việc làm cho những người cùng cảnh ngộ.


Với vai trò là GĐ Trung tâm Nghị lực sống, Nguyễn Thảo Vân thì ý nghĩa cuộc sống là có lương tâm, trách nhiệm với bản thân và xã hội. Ảnh: T.Liên

Nguyễn Thảo Vân sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân ở xóm 7, xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Gia đình có ba anh em thì hai người mắc bệnh lạ. Người có số phận không may mắn đó là anh Công Hùng và Thảo Vân. Khi mới sinh, Thảo Vân hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác, nhưng sau đó cơ thể cô dần bị biến dạng, chân tay teo tóp.
Quãng đời tuổi thơ, Thảo Vân rất ít nói, cô ngại giao tiếp với mọi người, không muốn bị ai làm phiền và ghét người khác nhìn mình bằng đôi mắt thương hại. Chính vì thế, Thảo Vân trở thành một trong những học trò đặc biệt nhất trường. Cô luôn đến sớm nhất lớp và về muộn nhất trường. Mỗi buổi sáng, mẹ tranh thủ đưa Vân đến lớp rồi mới về nhà bán hàng, chiều tối khi dọn hàng xong, mẹ mới có thời gian đến đón về. Mặc dù thân thể không bình thường nhưng Thảo Vân không bỏ buổi học nào. Với cô bé tàn tật này, đó là niềm đam mê, là kênh thông tin giúp cô có thể khám phá thế giới bên ngoài.
Bạn bè thường rất hay trêu Thảo Vân. Tình cờ đọc được một cuốn sách nói về nỗi sợ, cô biết rằng càng sợ hãi thì chúng bạn càng trêu, Thảo Vân đã nhủ mình phải vượt qua nỗi sợ bằng cách chiến thắng chính sự yếu kém trong bản thân mình. Thảo Vân rất sợ bóng tối. Khi ở phòng một mình, cô phải bật điện và ti vi cả đêm. Vậy mà cô quyết định vượt qua bản thân mình bằng cách chống chọi với những nỗi sợ thường ngày đó. Buổi tối, cô tắt hết điện, không mở ti vi nữa. Đêm đầu còn sợ, đêm thứ hai thì đỡ hơn. Hết một tuần, cô đã không còn phải bật điện, mở ti vi mà vẫn ngủ ngon lành. Để luyện cho mình mạnh mẽ hơn, Thảo Vân nói với bố mẹ rằng có bạn đến đón đi chơi, nhưng sự thực thì cô lại nhờ mấy đứa trẻ trong làng đưa ra cánh đồng tối mịt rồi để cô ở lại một mình. Nhờ những bài luyện tập đó, Thảo Vân đã không còn sợ nữa. Khi bạn bè dùng sâu hù dọa, cô đã nắm chặt con sâu trong tay trước ánh mắt ngạc nhiên của lũ bạn. Từ đó chẳng còn ai dám trêu ghẹo cô nữa.
Bước ngoặt trong cuộc đời Thảo Vân là khi tiếp xúc với chiếc máy tính và những công nghệ về máy tính từ người anh trai của mình, “hiệp sĩ công nghệ thông tin” Nguyễn Công Hùng. Anh cũng bị mắc chứng bệnh teo tóp tay chân. "Tôi cảm nhận được cái duyên và niềm đam mê của cuộc đời mình với công nghệ thông tin, vì những công dụng tiện lợi để truyền tải thông tin, những tính năng rất phù hợp với người khuyết tật để vận hành và phát triển", cô gái nhìn nhận. Thảo Vân theo học một lớp đào tạo về tin học tại Hà Nội và bắt nhịp rất nhanh. Chỉ sau thời gian ngắn, cô đã có thể sử dụng thành thạo vi tính với các chương trình phần mềm cơ bản như đồ họa, photoshop... Thảo Vân bắt đầu tự lập cuộc sống mới mẻ bằng việc nộp đơn và được tuyển dụng vào một Cty liên doanh giữa Việt Nam và Đan Mạch, chuyên cung cấp phần mềm các sản phẩm đồ họa cho các Cty bất động sản quốc tế với mức lương khá cao. Năm 2006, người anh khuyết tật của Vân cùng nhóm bạn mở Cty Nghị lực sống ở Hà Nội để giới thiệu, hướng nghiệp, đào tạo miễn phí cho người khuyết tật. Lĩnh vực hoạt động chủ yếu là tin học và ngoại ngữ.
“Hiệp sĩ công nghệ thông tin” Nguyễn Công Hùng mất đột ngột vào 31-12-2012. Từ đó Vân thay mặt anh điều hành quản lý Cty. Thảo Vân cho biết thêm, từ khi anh trai mất, Cty gặp rất nhiều khó khăn, học viên cũng giảm nhiều do họ không thấy thần tượng của mình nữa. Cô gái trẻ đã phải nỗ lực cố gắng để Cty tiếp tục vận hành. “Tôi phải đến gặp các đối tác cũ để thuyết phục họ tiếp tục ký hợp đồng, đồng thời mở rộng mối quan hệ với các đối tác khác để xin tài trợ. Việc lấy lại tinh thần cho mọi người trong Cty sau cú sốc vì mất đi anh Hùng cũng rất quan trọng. Quá nhiều khó khăn nhưng không sao, cứ bước đi rồi đường sẽ thẳng”, Thảo Vân lạc quan nói. Hiểu và chia sẻ với những việc Thảo Vân làm, xung quanh cô, một đội ngũ tình nguyện viên đông đảo từ các trường ĐH và nhiều doanh nghiệp, Cty ở Hà Nội… đã chung tay góp sức, cộng tác với Trung tâm Nghị lực sống để liên kết đào tạo và giải quyết việc làm cho người khuyết tật.
Học viên của Trung tâm Nghị lực sống là các bạn trẻ khuyết tật khắp mọi miền đất nước. Họ đến đây được miễn 100% học phí, chỉ phải đóng tiền ăn và tiền trọ là một triệu đồng một tháng. Hàng ngày Vân và các tình nguyện viên dành nhiều thời gian để đào tạo miễn phí tin học, tiếng Anh và các môn học sáng tạo, tổ chức các chương trình về kỹ năng mềm cho học viên.
Tuy vậy, Thảo Vân cũng có những lúc buồn tủi, thất vọng. Đó là khi có nhiều người đánh giá về việc chị bị khuyết tật. Hay như khi những người như Vân đi ra ngoài và gặp nhiều rào cản trong cuộc sống, lên bậc thang không có đường đi riêng cho người khuyết tật, phải chờ người khác đến giúp lấy nước uống... Với Thảo Vân ngoài mong muốn Trung tâm Nghị lực sống ngày càng phát triển hơn, thì Vân cũng hy vọng những rào cản xã hội đối với người khuyết tật sẽ không còn và người khuyết tật sẽ dễ dàng hòa nhập hơn với đời sống của cộng đồng.

Thủy Liên – Đài Sơn

0 nhận xét:

Đăng nhận xét


|

Tags

Blog Archive