Bị tai
nạn, phải cưa mất một chân vào năm 21 tuổi, nhưng với nghị lực tuyệt vời và
niềm đam mê võ thuật mãnh liệt, hơn 50 năm qua ông miệt mài tập luyện nhiều môn
phái võ, nhưng đậm nhất là võ cổ truyền. Hiện ông đã được công nhận là chuẩn võ
sư cấp 18/18 của Liên đoàn thế giới Võ cổ truyền Việt Nam. Có thể nói, ông là
tấm gương sáng để những thế hệ tập võ học tập sự kiên trì, vượt qua số phận,
khó khăn để gắn bó với nghiệp võ cổ truyền.
Hình ảnh võ sư "độc cước" trong bài biểu diễn đao pháp tại lễ khai mạc giải Vô địch thế giới Võ cổ truyền Việt Nam lần 1-2016.
Vượt
qua nghịch cảnh… và niềm đam mê võ cổ truyền
Trong
ngày khai mạc (27-7) giải Vô địch thế giới Võ cổ truyền Việt Nam lần 1-2016 (do
Liên đoàn Thế giới Võ cổ truyền Việt Nam (WFVV) phối hợp cùng Sở Văn hoá - Thể
thao TP Hồ Chí Minh tổ chức tại Nhà thi đấu Phú Thọ, quận 11), các đoàn võ
thuật nước ngoài và các vận động viên tham dự giải đã vô cùng ấn tượng và xúc
động trước bài biểu diễn đao pháp đẹp mắt của võ sư "độc cước" Tạ Anh
Dũng (55 tuổi, hiện ngụ tại quận 8, TP Hồ Chí Minh).
Nhắc đến
vị võ sư thuộc môn phái Kim Kê Tây Sơn Nhạn này, nhiều người sẽ không khỏi bất
ngờ và thương cảm trước số phận đầy nghiệt ngã của ông. Nhưng cũng chính ông -
bằng nghị lực, sự cố gắng tột bậc của mình - đã vượt qua mọi thử thách, khó
khăn trong đời, dành tất cả cho niềm đam mê võ thuật mãnh liệt.
Vị võ sư
chia sẻ, ông sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn (quê gốc cha ông ở Tây Ninh) trong
một gia đình có truyền thống võ học. Ba ông- võ sư Tạ Ánh Đăng là một tay võ cừ
khôi nổi danh thời Pháp thuộc. "Từ nhỏ cha tôi theo học một võ phái ở tỉnh
Tây Ninh. Sau khi có thời gian học tập và tôi luyện, ông quyết định xuống Sài
Gòn thi đấu. Do đánh bại nhiều đối thủ, ông lấy được bằng Thần Trung. Mẹ tôi
khi đó là một tiểu thư con nhà khá giả tại Sài Gòn vì mê tài võ nghệ của ba tôi
- một võ sư nghèo - đã yêu và đồng ý lấy ông làm chồng", võ sư Tạ Anh Dũng
kể lại.
Con nhà
võ, nên mới lên 4 tuổi, ông Dũng đã được cha hướng dẫn, chỉ bảo đứng tấn, tập
những đường quyền cước cơ bản của võ cổ truyền Việt Nam… "Tôi có thể theo
con đường võ nghiệp đến ngày hôm nay cũng là nhờ được ba dạy dỗ từ nhỏ. Mẹ tôi
mềm mỏng bao nhiêu thì ông lại nghiêm khắc bấy nhiêu. Hồi tôi mới lên bốn tuổi,
ngày nào cũng vậy, cứ tầm 4-5h sáng là ba lôi tôi dậy ra đứng giữa sân để học
đứng tấn, đánh quyền cùng với các anh trai", ông cười hiền cho biết.
Khi vào
tiểu học, trong trường có mở lớp dạy võ Taekwondo ông cũng đăng ký theo học. Vì
muốn tìm tòi học hỏi thêm các thế võ của môn phái khác để tìm ra ưu - khuyết
điểm cũng như cách hóa giải chúng nên khi lên trung học, ông lại học thêm võ
Aikido (Nhật Bản) và võ Thiếu Lâm (Trung Quốc).
Bên cạnh
niềm đam mê võ thuật mãnh liệt, khi vừa bước qua tuổi đôi mươi, vì cuộc sống
mưu sinh, ông phải lăn xả làm nhiều việc khác nhau và ai thuê gì làm nấy để có
tiền trang trải cuộc sống. Một ngày, ông theo ghe thuyền ra biển khơi đánh cá.
Trong lúc kéo lưới, ông bị ngã và chấn thương nặng một bên chân. Được đưa đi sơ
cứu rồi chuyển về cấp cứu ở Bệnh viện Chợ Rẫy (TP Hồ Chí Minh), nhưng do vết
thương quá nặng nên các bác sĩ buộc phải cắt bỏ một phần chân trái và ông chỉ
biết chuyện kinh khủng này khi tỉnh dậy.
Với một
người theo nghiệp võ như ông, việc bị mất một chân khi mới 21 tuổi rõ ràng là
điều vô cùng tuyệt vọng. Và thực tế thì mấy ngày đầu sau khi phải chịu cảnh mất
đi một phần thân thể, ông bảo rằng mình gần như suy sụp, tưởng chừng như không
thể gượng dậy nổi bởi buồn cho số phận của mình và nhất là niềm đam mê võ thuật
có thể sẽ mất đi. Khi đó nằm cùng phòng bệnh điều trị với ông có một đôi nam
nữ. Cũng vì những lý do khác nhau mà họ cũng bị cắt bỏ một bên chân. Không chịu
đựng được sự đau khổ đột ngột xảy ra với mình, họ đã chọn cách tự kết liễu đời
mình một cách đầy thảm thương.
"Hai
trường hợp đó, một người thì đã chọn cách treo cổ tự tử, một người thì lao
chiếc xe lăn từ phòng bệnh lầu 5 xuống đất. Những cái chết đó đã khiến tôi bị
ám ảnh rất nhiều. Nhưng sau khi tự trấn tĩnh suy nghĩ, tôi thấy rằng dù có buồn
khổ, sầu não đến mấy thì cái chân cũng chẳng thể nào mọc lại được. Và cách tốt
nhất để tôi có thể tiếp tục sống là phải chấp nhận và đối diện với nó rồi tìm
cách thích nghi và vượt qua", ông chia sẻ.
Võ sư
Tạ Anh Dũng.
|
Đúng như
lời ông thì số phận đã trớ trêu với ông nhưng vốn là con nhà võ được tôi luyện
từ sớm nên ông đã sớm vượt qua nghịch cảnh bằng niềm tin và bản lĩnh mạnh mẽ,
nhất là bằng niềm đam mê võ cổ truyền đã ăn sâu vào máu.
Sau khi
vết thương lành hẳn và trở về với cuộc sống đời thường, ông đã tập luyện rất
nhiều để có thể dần dần đi lại được một cách bình thường, làm chủ cơ thể của
mình trên một chân còn lại, hơn nữa là cơ sở để sau này ông luyện tập các động
tác võ thuật…
Vị
"độc cước" võ sư bình dị
Để tiếp
tục cuộc sống của mình, ông vẫn theo nghề đánh cá, những lúc rảnh rỗi, ông lại
nhận vá lưới thuê. Ba năm sau, ông lấy vợ và lần lượt sinh bốn người con. Không
muốn vợ con lo lắng, ông bỏ nghề đi biển và mưu sinh bằng nghề đi giao báo.
Theo đó, cứ năm giờ sáng hàng ngày, ông lại đạp xe cọc cạch đến đại lý báo rồi
mang đi bỏ mối và bán dạo ở khu vực chợ An Đông, chợ Thiếc, chợ Bàu Sen, chợ Xã
Tây… Dù làm nhiều việc khác nhau để mưu sinh nhưng niềm đam mê võ thuật chưa
bao giờ ông quên được.
"Để
kiếm tiền nuôi các con, tôi làm đủ nghề, trong đó có việc đi giao báo là chính
và nhiều công việc khác. Sau đó, dù cuộc sống còn khá khó khăn nhưng tôi vẫn
quyết định quay lại với võ thuật. Nhiều lần đi giao báo qua khu vực Công viên
Văn Lang (quận 5) tôi thấy gần đó có một lò luyện võ, vì thế tôi quyết định đến
gặp vị võ sư môn phái Kim Kê Tây Sơn Nhạn để xin học võ. May mắn là sư phụ đã
đồng ý nhận tôi làm đệ tử ngay bởi có lẽ ông ấy thấy ở tôi một niềm đam mê võ
thuật mãnh liệt", ông bộc bạch.
Từ đó,
ngoài những lúc làm việc mưu sinh, ông dành khoảng thời gian còn lại để học võ.
Nhưng những ngày đầu quay lại với niềm đam mê võ thuật đối với ông không hề dễ
dàng. Trong đó, thử thách lớn nhất trong việc luyện tập là với một chân ông
phải đứng trụ, xoay người, lúc đầu trụ chân không vững ông bị ngã liên tục.
Nhưng dần dần, ông tìm ra thế trọng tâm, luyện tập giữ thăng bằng bằng cách
đứng tấn nhiều giờ liền, tập đi nạng leo cầu thang bộ… Ngoài ra, ông còn thường
xuyên chơi bóng bàn, bơi lội… nhằm rèn luyện phản xạ và lực của cơ tay…
"Người
bình thường có thể tập được những động tác di chuyển linh hoạt nhưng với tôi
thì gặp muôn vàn khó khăn. Hơn nữa, đây là một môn võ đòi hỏi cần sự di chuyển
nhiều và cầm binh khí, nên chính vì vậy tôi phải nỗ lực, cố gắng tập cho chân
còn lại thật khỏe. Tiếp sau đó, là tập cơ lưng thật chắc để bật dậy thật nhanh
trong lúc đánh võ...", ông Dũng nhớ lại những ngày tập luyện vất vả của
mình.
Hiện
tại võ sư Tạ Anh Dũng vẫn hàng ngày miệt mài luyện tập võ thuật.
|
Với sự
nỗ lực và cố gắng tột bậc, sau những ngày đêm miệt mài luyện tập, ông đã trở
thành một võ sư của môn phái Kim Kê Tây Sơn Nhạn như ngày hôm nay. Điều đáng
nói, sau đó ngoài luyện tập và dạy võ cổ truyền Kim Kê Tây Sơn Nhạn, ông còn
học tập các môn võ khác như: Aikido, Boxing, Muay Thái và Pencak Silat. Với các
môn võ này, ông đã tham gia đào tạo được nhiều môn sinh, đại diện cho đội tuyển
trẻ thành phố tham dự các giải đấu trong khu vực, giành được nhiều giải thưởng
cao.
Không
chỉ luyện tập võ, ông Dũng còn chơi nhiều môn thể thao khác như đã kể trên.
Không nhiều người biết ông là vận động viên một chân đầu tiên của Việt Nam tham
gia cả 6 lần thi marathon quốc tế diễn ra tại TP Hồ Chí Minh (từ năm 1992 đến
2002). Ông kể một kỷ niệm đáng nhớ: "Lần đó khi tham gia chạy việt dã,
thấy tôi nhảy lò cò trên chặng đường dài, nhiều người bảo tôi lên xe máy để họ
chở đi, nhưng tôi nhất quyết không đồng ý. Bởi tôi chạy không phải vì thành
tích mà muốn tạo hình ảnh đẹp về người Việt Nam kiên cường trong mắt du khách
nước ngoài đứng xem và cả làm gương cho những bạn trẻ tập luyện thể dục thể
thao".
Tâm sự
về gia đình riêng của mình, ông có vẻ ngại ngần bởi nhiều lý do. Nhưng có lẽ
cũng chính vì quá đam mê võ thuật nên ông đã không giữ trọn vẹn được mái ấm gia
đình. Ông và vợ ly hôn khi đứa con đầu lòng được 15 tuổi, còn cô gái út mới lên
2. Nhận nuôi cả đàn con 4 đứa, bao khó khăn chồng chất nên ông đã phải làm
nhiều việc để có thu nhập chu toàn cho cuộc sống và lo cho các con, đồng thời
để tiếp tục theo đuổi đam mê võ thuật của mình.
Hiện ông
đang ở cùng con gái út và mấy đứa cháu ngoại (ba người con lớn của ông đều đã có
gia đình riêng) tại căn nhà riêng tuềnh toàng ở mé sông cầu Hiệp Ân (quận 8).
Trong nhà, hầu hết đồ đạc, vật dụng đều không có giá trị lớn. Hôm gặp chúng tôi
vào sáng sớm tại Công viên Tao Đàn, khi chia tay ông bảo phải về lo cơm nước
cho ba đứa cháu ngoại. Bình thường ông vẫn đi giao báo từ rất sớm rồi tranh thủ
đi tập luyện võ thuật. Đến gần trưa lại tự mình đi chợ về nấu cơm cho ba đứa
cháu. Chiều tối, ông đi dạy võ, dạy chơi bóng bàn ở các trường học, trung tâm
TDTT để kiếm thêm thu nhập.
Ở tuổi
của ông, nhìn ông vẫn đúng dáng vẻ con nhà võ, với cơ thể cường tráng, khỏe
mạnh, bởi hàng ngày ông vẫn thường xuyên duy trì việc tập luyện võ thuật. Theo
lời ông, chính niềm đam mê võ thuật đã níu kéo và giúp ông trở lại với cuộc
sống bình thường. "Bây giờ với tôi, bên cạnh niềm đam mê võ thuật, các đứa
cháu là một trong những niềm vui lớn nhất của tôi. Chúng đã giúp tôi cảm thấy
cuộc sống này có ý nghĩa hơn", ông tỏ ra vô cùng hạnh phúc khi chia sẻ
điều này.
Phú Lữ



0 nhận xét:
Đăng nhận xét