Ngày ấy,
cũng như bao chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi khác, Lý Hòa từ biệt
làng quê, lên đường chiến đấu theo tiếng gọi của Tổ quốc. Trong một trận chiến
nảy lửa tại Tiền Giang, chàng thanh niên lòng đầy nhiệt huyết đã bị thương
nặng, đôi chân dập nát tưởng chừng không cứu vãn nổi.
Anh hùng Lao động Lý Hòa.
Được
phẫu thuật, sắp xếp lại xương chân nhưng cơ hội để anh trở về chiến đấu bên
đồng đội là điều hoàn toàn không thể. Đúng lúc buồn nản nhất, anh tình cờ được
"làm quen" Paven Coocsaghin qua tập sách nhỏ: "Thép đã tôi thế
đấy". Như được tiếp thêm nghị lực sống, Lư Ḥa vừa chiến đấu với thương
tật, vừa lao vào học văn hóa...
Mới học
lớp 3, xin thi lớp 10
Sinh ra
tại Mỹ Tho (Tiền Giang), tuổi thơ của cậu bé Lý Hòa luôn gắn liền với những con
sông nơi quê ngoại. Khi đang học chương trình lớp 3 trường làng, gia đình gặp
khó khăn về kinh tế, cậu bé Hòa đã phải nghỉ học, ở nhà phụ giúp gia đình.
Hòa xin
tham gia Vệ quốc đoàn bảo vệ quê hương. Trong một lần tiêu diệt Tiểu khu quân
sự Mỹ Long của địch, Hòa bị thương ở chân trái. Vết thương nhiễm trùng nặng.
Lúc ấy thuốc men còn thiếu thốn, không thể chữa trị khỏi, các bác sĩ đoán cậu
sẽ khó qua khỏi, nên chuyển ra Bắc để mổ. Sau 16 lần mổ, dần dần Hòa đã bình
phục lại.
Trong
thời gian mổ và điều trị vết thương, Lý Hòa thầm nhủ mình không thể tiếp tục
làm chiến sĩ giết giặc cứu nước, thì sẽ làm “chiến sĩ trên giường bệnh”: học
tập! Tự đề ra giáo trình học, không thầy cô, không thi cử, anh đã mượn sách của
những người vào thăm nuôi thương binh, nhờ y tá mua sách và tự học. Thế mạnh
của anh là các môn tự nhiên. Sau gần 20 tháng say mê học tập trên giường bệnh,
Hòa đã nắm vững kiến thức cơ bản của 4 môn Toán, Lý, Hóa, Sinh đến lớp 10 (hệ
10 năm).
Trong
thời gian điều trị, chờ mổ động mạch phòng, anh thương binh Lý Hòa tuy chưa
lành bệnh, nhưng đã cảm thấy ngán nằm một chỗ. Anh xin cho xuất viện về Sư đoàn
338. Tại đây, anh xin sư đoàn cho phép đi liên hệ tìm một việc làm gì đó như ở
ban phát hành báo chí, làm mậu dịch viên, làm văn thư ở một xí nghiệp…, nhưng ở
đâu anh cũng bị từ chối vì đi lại khó khăn.
Cuối
cùng, Lý Hòa đã xin thi vào lớp 10 bổ túc văn hóa công nông. Sau nhiều lần bị
các cán bộ sư đoàn từ chối vì lý do: “Trong giấy chiêu sinh chỉ tuyển những thí
sinh đã học xong lớp 9, còn cậu mới học xong lớp 3 như theo lý lịch quản lý của
sư đoàn, nên không thể thi vào được”.
Sau
nhiều lần giải thích thế nào cũng không được, Lý Hòa đã phải nhờ Chính ủy Sư
đoàn 338 là Tô Ký can thiệp. Ông Tô Ký sau khi xem xét đã có lệnh cho quân lực:
“Cậu ấy là thương binh, xin đi thi thì mình cứ cho cậu ấy đi thi, nếu đậu thì
đi học, còn không đậu thì cậu ấy trở về đây sư đoàn nuôi tiếp”.
Thật bất
ngờ, trong đợt thi ấy có 110 người dự thi, thương binh Lý Hòa là 1 trong 8
người đạt điểm cao nhất. Anh trở về sư đoàn để báo kết quả và nộp giấy gọi nhập
trường, được sư đoàn cấp giấy chuyển ngành với giấy chứng nhận sức khỏe loại D.
Cũng từ đây anh trở lại thời học trò.
Chống
gậy mây đi giảng dạy
Sau khi
học hết lớp 10, Lý Hòa không dừng lại ở đó mà quyết tâm học lên đại học. Được
bạn bè và các thầy tư vấn, Lý Hòa chọn thi vào khoa Vật lý, Đại học Tổng hợp Hà
Nội hệ 4 năm khóa đầu tiên. Sau 4 năm học, ngoài bằng tốt nghiệp ngành Vật lý
quang và quang phổ, Lý Hòa còn đậu bằng chuyên tu Ngoại ngữ Nga, được nhà
trường tuyển làm cán bộ giảng dạy khoa Vật lý.
|
Phó
Chủ tịch thường trực UBND TP HCM Lê Thanh Liêm thăm PGS.TS Lý Hòa vào ngày
Hiến chương Nhà giáo năm 2016
|
Bấy giờ,
vết thương tuy đã lành, nhưng chân trái bị mất đầu xương đùi, phần xương đùi
còn lại co rút làm chân ngắn đến 15 cm. Thầy Hòa đã luyện tập, từ đi hai tó sau
đó đi một gậy một tó và cho đến khi chỉ đi bằng một gậy mây. Với việc di chuyển
đã dễ dàng hơn, thầy được chọn học và làm cán bộ giảng dạy ngành Vật lý thực
nghiệm.
Tháng
10-1965, thầy Hòa được cử đi nghiên cứu sinh ở Liên Xô với đề tài quang phổ
phân tử. Nhiều người rất ngạc nhiên, bởi từ một thương binh hạng nặng, có lúc
tưởng không qua khỏi, giờ lại được đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài.
Kết thúc
3 năm miệt mài học tập, nghiên cứu, thầy Hòa trở về tiếp tục giảng dạy ở Đại
học Tổng hợp Hà Nội. Thầy đã soạn được 5 giáo trình chuyên ngành và có rất
nhiều công trình nghiên cứu khoa học, đặc biệt là đề tài “G-H” chống bom của
Mỹ, phục vụ chiến đấu và đảm bảo giao thông miền Bắc. Tập thể nghiên cứu đề tài
trên được thưởng Huân chương Lao động hạng Ba và riêng thầy được Thủ tướng tặng
Bằng khen.
Sau ngày
30-4-1975, trở lại quê hương, thầy được phân về tiếp quản Đại học Cần Thơ. Một
thời gian sau, thầy được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng Đại học Tổng hợp TP Hồ Chí
Minh. Năm 1977, thầy Hòa được phân ngôi nhà 105 (số mới 107) đường Trần Bình
Trọng, phường 2, quận 5, TP Hồ Chí Minh. Đây là biệt thự có hai cổng, diện tích
sân vườn rộng rãi, nhưng thầy đã nhường lại để xây trường mẫu giáo cho các
cháu, còn gia đình thầy mua một ngôi nhà trong hẻm sâu ở đường Trần Hưng Đạo.
Với
những cống hiến cho ngành giáo dục nước nhà, thầy được Nhà nước tặng thưởng 4
Huân chương Lao động và tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới
(tháng 7-1998). Nay tuy đã về hưu, thầy vẫn tiếp tục góp phần đào tạo sau đại
học và dạy Vật lý đại cương cho một số trường.
Khi được
hỏi về cuộc đời gần như huyền thoại của mình, thầy Hòa chỉ tóm gọn: “Ra viện
tôi đi học bổ túc, thi đại học, làm giảng viên Đại học Tổng hợp Hà Nội, đi học
tiến sĩ ở Nga và trở về với những đề tài nghiên cứu gắn với phục vụ quân đội”.
Nhắn nhủ
với thế hệ trẻ, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Lý Hòa nói: “Mỗi bạn trẻ hãy say mê học
tập, chọn một chuyên môn thật sâu, không nên “cái gì cũng biết nhưng cuối cùng
chẳng biết gì”, rèn luyện những kỹ năng cần thiết để không rơi vào tình trạng
học giỏi nhưng lại ngơ ngác khi vào đời”.
Ông cũng
băn khoăn về khả năng kém hợp tác, gắn kết trong công việc là điểm yếu của
nhiều bạn trẻ hiện nay, cũng như các phong trào Đoàn phải thật sự là những hoạt
động có ý nghĩa, thiết thực, như vậy mới trở thành môi trường rèn luyện tốt cho
người trẻ.
Như
Thành


0 nhận xét:
Đăng nhận xét