Ðôi mắt
cứ thế mờ đi từ khi còn là cô bé 6 tuổi. Tương lai tưởng như đóng sập lại, thế
nhưng với nghị lực phi thường chị Ðỗ Thúy Hà (Chủ tịch Hội Người mù Ðống Ða, Hà
Nội) đã dùng tri thức của mình để tìm lại ánh sáng.
Với nghị lực phi thường người phụ nữ này đã tìm
thấy ánh sáng bằng tri thức.
Là một
trong số 7 người dành được học bổng miễn phí châu Á - Thái Bình Dương tại Nhật
Bản, giành giải 3 Olympic tiếng Anh toàn miền Bắc. Và khi là Chủ tịch Hội Người
mù quận Ðống Ða, chị lại là chỗ dựa, là niềm tin cho hàng trăm người cùng cảnh
ngộ. Với những nỗ lực ấy, chị là một trong 9 cá nhân được đề xuất tặng danh
hiệu “Công dân thủ đô ưu tú 2016”.
Nhìn
cách dáng ngồi, cách làm việc chẳng ai nghĩ chị là người khiếm thị. Để có được
sự tự tin, thuần thục như vậy là cả một quá trình phấn đấu không ngừng nghỉ của
người phụ nữ giàu nghị lực.
Nghị
lực phi thường của người người phụ nữ khiếm thị
Hơn 20
năm về trước, cô bé 6 tuổi Đỗ Thúy Hà không được tung tăng điến trường như bạn
bè cùng trang lứa, đôi mắt bé cứ mờ dần đi, mọi thứ như ảo ảnh. Cha mẹ như chết
lặng khi được các bác sĩ kết luận, Hà bị thoái hóa võng mạc, một trường hợp vô
cùng hiếm và rất khó chữa trị.
Ít lâu
sau, Hà phải nghỉ học ở trường vì không còn nhìn thấy gì nữa. Bố mẹ không cầm
được nước mắt mỗi lần chứng kiến đứa con nhỏ té ngã khi đang chơi đùa. Thế rồi
cô bé cứ hờn trách cha mẹ vì cấm không cho đến trường. Những lúc như thế mẹ Hà
chỉ biết ôm con mà nói: “Con mắt kém, con thiệt thòi hơn các bạn mà”.
Biết
cháu mình ham học, thích học, ông nội đã dùng bút dạ viết những chữ thật to lên
giấy để Hà có thể sờ vào các nét chữ nổi rồi đánh vần. Khoảng 9 tuổi, biết là
bệnh của con mình không còn cách chữa trị, bố mẹ mới quyết định đưa Hà vào lớp
học chữ nổi dành cho người khiếm thị tại Trường Nguyễn Đình Chiểu.
Vốn là
cô bé thông minh lại được học tập trong môi trường là những bạn cùng cảnh ngộ,
Hà luôn đứng đầu mọi mặt. “Mình nhớ nhất là được kết nạp Đoàn ngay từ lớp 6.
Nhà trường bảo học giỏi sẽ được kết nạp Đoàn sớm. Lúc đó tôi thấy hạnh phúc và
vui sướng lắm”. – chị Hà nhớ lại.
Sau 3
năm học tập tại Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu, điểm tổng kết của chị gần như
tuyệt đối, đặc biệt là môn tiếng Anh. Khó khăn tiếp tục đến với chị, nhiều
trường PTTH không nhận học sinh khiếm thị. Rất may mắn là Trường PTCS Nguyễn
Đình Chiểu thành lập Trường PTTH nên chị được nhận vào học. Dù là trường dân
lập, nhưng chị vẫn được miễn phí toàn bộ học phí vì thành tích học xuất
sắc.
Năm
2000, chị Hà tham gia cuộc thi Olympic tiếng Anh toàn miền Bắc do UNESCO tổ
chức. Trong số 500 thí sinh tham dự chỉ có chị là người khiếm thị. Ban tổ chức
không khỏi bối rối vì không có đề riêng dành cho trường hợp đặc biệt này. Ban
tổ chức quyết định đọc đề cho chị chép, sau khi làm xong chị lại đọc cho ban
giám khảo chép vào giấy thi đã rọc phách.
Chị Hà
xúc động kể lại: “Lúc ấy Ban tổ chức còn đặt cả ghi âm để đảm bảo không ai nhắc
bài cho mình. Nghĩ lại cũng thấy vui vui”. Kết quả cuối cùng của cuộc thi
ấy, Đỗ Hà đoạt giải Ba cuộc thi, một năm sau đó chị lại tiếp tục thở thành
gương mặt “Nữ sinh Việt Nam”.
Chỉ vì
khiếm thị nên chị Hà gặp rất nhiều khó khăn trên con đường học tập của mình.
Ước mơ trở thành sinh viên của Trường đại học Sư phạm ngoại ngữ dường như là
không thể, bởi khi đó nhà trường chưa tuyển thí sinh khiếm thị.
Năm 2004
được coi là bước ngoặt cuộc đời của cô nữ sinh khiếm thị xinh đẹp. Thúy Hà
trúng tuyển vào khoa tiếng Anh của Đại học Mở Hà Nội. Năm 2005, trong một lần
lên mạng tìm hiểu, chị có biết có một lớp du học miễn phí của Nhật Bản về kỹ
năng lãnh đạo dành cho người khuyết tật của châu Á – Thái Bình Dương. Tự tin
với khả năng của mình, chị đã làm hồ sơ tham dự.
Sau rất
nhiều lần tuyển chọn, thi thố chị vượt qua 350 đổi thủ trên khắp thế giới, để
lọt vào top 30 ứng viên cuối cùng cho vòng phỏng vấn. Trong vòng phỏng vấn này,
Ban tổ chức sẽ tiếp tục chọn lấy 7 thí sinh, đại diện cho 7 nước khác nhau để
tham gia khóa học. Sau khi sang tận Việt Nam phỏng vấn, Đỗ Thúy Hà đã là đại
diện của Việt Nam trúng tuyển.
Biết
rằng đây là cơ hội vô cùng tốt để thay đổi cuộc sống, chị Hà quyết tâm đi học
tiếng Nhật để theo đuổi ước mơ. “Lúc đó mình đi tìm thầy dạy tiếng Nhật nhưng
lại rất khó khăn vì chưa có ai nhận học sinh khiếm thị cả. Tất cả cũng chỉ là
tự học thôi” - chị Hà tâm sự.
Đến khi
tham gia chính thức khóa học, chị cũng tự trang bị cho mình kha khá do năng
khiếu ngoại ngữ bẩm sinh. Những ngày đầu ở nước ngoài là thử thách không hề nhỏ
với một người khiếm thị như chị. Mọi sinh hoạt, học tập mỗi người đều phải tự
lập. Trong số những người tham gia khóa học chỉ có một vài người khiếm thị, còn
lại là những dị tật khác. Khi ấy chị được đề xuất đưa đón bằng ô tô, nhưng chị
đã từ chối.
“Mình
thực sự không muốn được ưu ái hơn các bạn khác, tự lập sẽ rất tốt cho công
việc, cuộc sống sau này. Vì thế mình đã từ chối việc được đưa đón bằng ô tô”. –
chị Hà kể lại.
Với
chiếc gậy, chị Hà tự mình vượt qua hai chặng tàu điện ngầm để đến được trường.
Đã không ít lần chị bị lạc, may mắn với kỹ năng tiếng Nhật, vận dụng cả khả
năng tiếng Anh của mình để hỏi đường. Vượt qua hết những khó khăn, chị hoàn
thành tốt báo cáo tốt nghiệp. Do thành tích học tập xuất sắc, năm 2008, 2009,
chị còn được mời trở lại Nhật Bản để tham gia hàng loạt các hội thảo dành cho
người khuyết tật. Sau này Thúy Hà còn tham gia nhóm tình nguyện dạy chữ nổi
tiếng Việt cho các bạn Nhật.
Ngay khi
tốt nghiệp THPT, chị đã vào Hội Người mù quận Đống Đa. Vì thế khi tốt nghiệp
đại học, với những thành tích, kiến thức đã được trang bị, năm 2012, tại đại
hội nhiệm kỳ mới chị được bầu làm Chủ tịch Hội Người mù quận Đống Đa. Với suy
nghĩ phải làm gì để giúp những người cùng cảnh ngộ, chị đã luôn cố gắng dạy
chữ, dạy nghề, vi tính, phục hồi chức năng, giao lưu văn nghệ cho gần 200 thành
viên của Hội. “Đúng là để làm được điều này thì vô cùng khó khăn, bởi kinh phí
hoạt động chủ yếu dựa vào sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm. Mình đã nỗ lực hết
sức để các thành viên trong hội được giao lưu, học tập một cách tốt nhất”.
Hạnh
phúc là được tự tay chăm sóc chồng con
Hằng
năm, với cương vị là Chủ tịch Hội Người mù Đống Đa, chị đã tổ chức nhiều hoạt
động thiện nguyện đầy ý nghĩa như tặng sách, tặng quà cho trẻ em khuyết tật, mồ
côi ở nhiều quận, huyện trên địa bàn Hà Nội, Hải Dương, Vĩnh Phúc. Bản thân chị
cũng luôn dành thời gian tham gia nhóm tình nguyện dạy tiếng Anh cho người
khuyết tật.
Với
những đóng góp không nhỏ cho cộng đồng và xã hội, năm 2013, chị vinh dự được
Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tôn vinh là “Tấm gương phụ nữ Việt nam tự tin –
tự trọng – trung hậu – đảm đang”. Cũng trong năm đó, chị tiếp tục được nhận
danh hiệu “Phụ nữ thủ đô tiêu biểu” do Hội Liên hiệp Phụ nữ Hà Nội trao tặng.
Năm 2016, một lần nữa chị lại được đề xuất xét tặng danh hiệu “Công dân thủ đô
ưu tú 2016”.
“Người
giúp mình đến được thành công của ngày hôm nay chính là ông xã. Anh ấy không
chỉ là chỗ dựa mà còn là đôi mắt, đôi chân của mình. Anh ấy đã vượt qua mọi rào
cản từ gia đình, bạn bè để đến với mình” – chị Hà không giấu được sự tự hào khi
nhắc đến chồng.
Có lẽ ít
ai biết rằng bạn đời của chị lại là một người đàn ông đẹp trai và mắt sáng. Ban
đầu, họ chỉ quen biết nhau sơ sơ. Chị Hà bảo chị cũng chả để tâm nhiều tới anh,
bởi lẽ chị luôn nghĩ anh thuộc về một thế giới khác. Nhưng cùng với thời gian
người đàn ông ấy càng ngày càng quan tâm tới chị nhiều hơn.
Chị Hà
nhớ lại: “Mình thật bất ngờ khi một ngày anh ấy tỏ tình với mình. Anh ấy bảo
anh ấy thực sự nghiêm túc muốn đi cùng với mình đến hết cuộc đời. Khi ấy mình
có nói, nếu anh yêu em, anh sẽ phải đối mặt với rất nhiều dị nghị, anh có vượt
qua nổi không?”.
Để minh
chứng cho tình yêu chân thành của mình, anh Đỗ Anh Ngọc đã làm mọi cách để
thuyết phục bố mẹ chấp nhận nàng dâu khiếm thị. Cuối cùng đám cưới như cổ tích
ấy đã được diễn ra và nhận được rất nhiều lời chúc phúc từ hai bên họ hàng.
Hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi gần một năm sau, anh chị chào đón đứa con trai
đầu lòng. “Nhiều người bảo cháu kháu khỉnh và đẹp trai giống bố khiến mình thấy
vui lắm” – chị Hà hạnh phúc chia sẻ.
Công
việc xã hội dù bận rộn đến đâu chị vẫn luôn cố gắng thu xếp thời gian để dành
cho tổ ấm của mình. Chị luôn muốn tự tay chăm sóc chồng con. Chồng chị nhiều
khi chứng kiến sự vất vả của vợ đã muốn thuê người giúp việc nhưng chị đều gạt
đi. Chị bảo, nếu có người giúp việc thì sự gắn kết giữa các thành viên trong
gia đình sẽ giảm đi. Mỗi ngày chị vẫn cùng chồng đi chợ, rồi cùng anh nấu những
bữa ăn, dù giản đơn nhưng ngập tràn hạnh phúc.
Phong
Anh

0 nhận xét:
Đăng nhận xét