Bị liệt
sau một chấn thương nặng ở đốt sống cổ, từ thủa còn rất nhỏ, Trần Hồng Giang
trở thành tật nguyền. Cuộc sống của anh gắn bó với chiếc giường, chiếc xe lăn.
Nhưng đó chỉ là gắn bó cơ học. Anh không tù túng khép mình trong những đồ vật
ấy, mà bằng ý chí, nghị lực, anh đã không ngừng học hỏi, vươn lên trở thành một
người làm được những việc phi thường, là tấm gương sáng cho không chỉ những
người khuyết tật khác, mà cả những người bình thường, lành lặn phải học hỏi.
Trần Hồng Giang nhận giải thưởng trong một cuộc
thi.
Buổi
sáng, trong Hội trường Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam chật kín người. Họ là những độc
giả mến mộ đến để được gặp, được chia sẻ với những người cầm bút có hoàn cảnh
đặc biệt như Trần Hồng Giang.
Buổi
giao lưu với bạn đọc có tên “Ngày ý chí”. Những cây bút như Trần Hồng Giang, Đỗ
Trọng Khơi, Nguyễn Bích Lan, Lê Dương Thế Hạnh... trải lòng về cuộc sống đời
thường và công việc viết văn của mình. Thêm một lần, những người có mặt cảm
phục khả năng vượt qua khó khăn, nghịch cảnh của những người cầm bút có mặt hôm
ấy.
Trần
Hồng Giang vốn nổi tiếng trên facebook. Bạn bè quý mến anh vì sự hóm hỉnh, tếu
táo, thông minh ở những note viết trên trang cá nhân. “Chém gió” đủ mọi sự đời,
cứ ngỡ như anh chàng này đã đi cùng trời cuối đất, trải nghiệm cuộc đời sóng
gió. Khi biết anh gắn bó với chiếc xe lăn, mọi người mới hiểu ra, Trần Hồng
Giang đã đi khắp thế gian bằng những trang sách.
Anh đọc
nhiều, ham mê đọc. Công nghệ internet cho anh có điều kiện tiếp xúc với thế
giới bên ngoài. Anh tìm hiểu các kiến thức, kỹ năng, để tự làm giàu có mình.
Anh viết văn làm thơ như một cách để gửi gắm những suy ngẫm cuộc đời. Một người
mới đọc trên mạng thì tưởng như khó tính, chua chát, nhưng kỳ thực gặp ngoài
đời lại rất hiền, rất dịu dàng, chỉ hay ngồi cười tủm tỉm.
Hình
dung lại cách đây mấy chục năm, ở một ngôi làng nghèo khó ở huyện Nghĩa Hưng -
Nam Định, một tai nạn khủng khiếp đến với cậu bé Trần Hồng Giang. Và rồi cậu
phải nhận lấy một đòn đau của số phận, trở thành người bại liệt vĩnh viễn. Gia
đình cậu và bản thân cậu chắc chắn đã trải qua những ngày tháng đau đớn như thế
nào. Và để trở thành Giang của ngày hôm nay, không ai có thể đếm hết những gian
nan, những cố gắng vượt thoát của Giang.
Từ lúc 5
tuổi nhận cú giáng của số phận đó, cậu bé Giang dĩ nhiên không thể đến trường.
Tất cả đều là tự học, tự mày mò. Cái ô cửa cạnh giường của cậu bé bại liệt, là
cả một thế giới để cậu nhìn ra đó, chiêm nghiệm và học hỏi.
Rồi đến
năm 2003, qua bài báo của một tác giả, một người đàn ông Úc đang làm việc cho
một tổ chức từ thiện đến Việt Nam tình cờ biết Giang. Ông ấy muốn tặng cậu bé
giàu nghị lực ấy một món quà. Và Giang thông minh đã chọn món quà ấy là dàn máy
tính.
Lúc đó
làm gì đã có internet. Dàn máy tính đã là cả gia tài rồi, trong làng không mấy
người có được. Có dàn máy tính rồi, học để biết sử dụng nó cũng là cả một câu
chuyện. Giang nhờ người tìm giáo trình, tự học và sử dụng thành thạo.
Rồi
internet đến làm thay đổi cuộc sống của mọi người, ngay cả ở làng quê của
Giang. Anh bắt kịp những tiến bộ công nghệ rất nhanh. Anh trở thành một chuyên
gia về máy tình. Giờ thì sao, cuộc sống của anh là công nghệ.
Mới đầu
thấy Giang chém gió trên facebook ai cũng ngỡ anh chỉ là dân làm thơ, viết lách
khơi khơi. Nhưng thực ra Giang sống bằng nghề thiết kế và quản trị trang web.
Mỗi tháng kiếm tiền từ mấy trang web mình làm quản trị, cũng đủ sống tùng
tiệm ở quê. Ngoài ra là viết sách, ký hợp đồng với các nhà xuất bản in và bán
sách.
Chị Yến,
một người chị đồng hương với Giang kể, chị biết Giang qua facebook thôi. Đầu
tiên là cảm mến một người em đã biết vượt lên trên nghịch cảnh để đứng vững
trong cuộc đời. Rồi chị chủ động ra Bắc gặp Giang. Rồi khi biết Giang in sách,
chị tình nguyện đi bán sách dùm Giang. Chị thấy vui khi giúp Giang những việc
nho nhỏ như vậy.
Chị bảo:
“Thằng bé trông vậy thôi, nhưng cái đầu, sức nghĩ của nó ghê gớm lắm, chị phục
lăn nó luôn đấy”. Mỗi lần về quê, chị không quên ghé thăm Giang, tặng cho Giang
một món quà nhỏ hay nói chuyện tếu táo chị em cho vui.
Phải nói
Trần Hồng Giang được rất nhiều bạn bè yêu mến. Từ các vị lãnh đạo địa phương,
đến bạn bè văn chương, đến các nhà giáo. Ai cũng tìm thấy trong những câu
chuyện của anh, những trang viết của anh niềm an ủi từ cuộc sống. Một người như
Giang, ngỡ như khó mà giữ cái nhìn hồn nhiên, trong sáng về cuộc đời. Có thể sẽ
là hay sầu muộn. Nhưng Giang không phải mấu người đó. Anh nhìn cuộc đời bằng
đôi mắt biết ơn. Luôn luôn cảm ơn vì cuộc đời đã tặng cho anh những người bạn,
những tình thương mến. Và chưa khi nào, người thanh niên tật nguyền đó thấy
mình bi quan, thất vọng.
Hôm ra
tiểu thuyết mới của Giang, trong Hội trường Bảo tàng phụ nữ, có một nhà báo
chia sẻ thế này: “Mình đọc tác phẩm của Trần Hồng Giang thì thấy nể anh
vô cùng. Anh viết không chỉ những chuyện cỏn con bé mọn, mà viết về những nỗi
đau nhân tình thế thái. Nghĩ nhiều, suy ngẫm nhiều về cuộc sống. Bao nhiêu nhà
văn lành lặn thể xác nhưng trang viết thì méo mó. Còn Giang, anh khuyết tật về
cơ thể, nhưng trong trang viết luôn tròn đầy, tràn đầy tình người”.
Thiết kế
trang web, quản trị trang web, đọc và dịch tiếng Anh thành thạo, đã xuất bản 5
đầu sách gồm thơ, tiểu thuyết, trường ca, hỏi mấy người làm được như Giang ở
tuổi 40. Các cô giáo ở địa phương thường kể về Trần Hồng Giang như một tấm
gương sáng, một người viết lên những điều kỳ diệu cho chính cuộc đời mình. Tự
học mà có thể đọc dịch thành thạo tiếng Anh đã là một câu chuyện phi thường
rồi. Viết văn thì là thứ gì đó trời cho, một dạng tài năng không phải cố học mà
được.
Tôi dừng
lại mãi ở một bài thơ của Trần Hồng Giang, bài thơ có nhan đề “Ngược dốc”: “Con
dốc dài mòn vẹt những dấu chân/ Người tiếp người nối nhau đi hối hả/ Những mảnh
đời mải lo toan tất tả/ Cứ trật trầy theo triền dốc nghiêng nghiêng”. Đọc, rồi
nhắm mắt hình dung. Giang đó, một chàng thanh niên ngồi trên chiếc xe lăn. Anh
chiêm nghiệm đời sống trong sự vượt dốc của chính mình. Những cuộc đời, những
thân phận người, có anh trong họ và có họ trong anh. Đời sống vốn là những con
dốc ngược, mỗi người phải chấp nhận thử thách để đi qua, và để trưởng thành, để
thương yêu chính mình hơn, thương yêu mọi người hơn. Trần Hồng
Giang là
chàng trai luôn mỉm cười trước những nghịch cảnh, không bao giờ khuất phục
trước những khó khăn.
Trần
Hồng Giang đang nuôi một mong ước, mà anh hy vọng rằng anh sẽ nhận được sự ủng
hộ, chia sẻ, chung tay của cộng đồng. Đấy là ước mong lập ra một Trung tâm dạy
nghề miễn phí cho người khuyết tật tại Nam Định quê hương anh. Viết sách, làm
thơ, dẫu đam mê, nhưng anh không xem nó như một công việc phải cố gắng. Khi nào
cảm thấy cần viết thì viết, như một cách trò chuyện với mình thôi. Không xem
trọng mình sẽ trở thành gì. Còn công việc chính yếu vẫn là làm sao để mỗi ngày
giúp đỡ được nhiều người có hoàn cảnh như mình hơn, tạo cho họ có được một công
việc tốt, một chiếc cần câu lâu dài để bắt cá, để tự nuôi sống mình và làm
những việc có ích cho cộng đồng.
Giống
như tên gọi của cuốn sách “Những mặt trời không bao giờ tắt” của cô gái có tên
Lê Dương Thế Hạnh, có gái bị u não và bị mù đôi mắt nhưng vẫn tràn ngập tình
yêu đời, mà chúng ta sẽ trở lại gặp cô trong một bài viết khác, Trần Hồng Giang
là hiện thân của một niềm hy vọng không bao giờ tắt. Anh thắp sáng trong chính
mình và trong cộng đồng ngọn lửa của lòng nhân ái, lòng trắc ẩn sâu sắc. Những
người như Trần Hồng Giang xứng đáng được nhận nhiều hơn nữa sự quan tâm thiết
thực của cộng đồng.
Quỳnh
Vũ


0 nhận xét:
Đăng nhận xét