Ảnh minh họa - nguồn internet
4 tiền
án, 8 năm tù và 1 tập truyện thơ Giang hồ rẽ lối là bức thông
điệp sám hối gửi cho cuộc đời, cho tất cả những ai đã và đang lăm le bước vào
vòng tội lỗi. Đó là chuyện đời đầy nước mắt của một tội phạm đã hoàn lương.
Tên thật
của anh là Nguyễn Tích Đức, nhưng vì không tích cóp được gì trong mấy chục năm
phạm pháp, nên khi tỉnh ngộ, quyết chí “rẽ lối hoàn lương”, anh mới lấy bút
danh là Đức Tân để rũ bỏ cả chuỗi ngày u ám cũ.
Năm
1976, khi đứa con đầu lòng mới được 9 tháng tuổi, Đức đang là Đội trưởng sản
xuất ở Nhà máy Bê tông Ba Lan. Đội của anh sửa chữa đường ray sân. Công việc
phập phù, công nhân nghỉ không lương dài dài vì nhà máy đang bí nguyên liệu.
Trong khi đó, các thanh ray tập kết ở cánh đồng Thịnh Liệt (Thanh Trì, Hà Nội)
hàng đống chất ngất chẳng “ma” nào bảo vệ. Thế là Đức cho “rinh” về để anh em
thi công. Bên đường sắt chẳng biết mình mất trộm, công nhân có việc làm cũng
không ai rỗi hơi tố cáo anh. Nhưng Nhà máy Bê tông thì phe phái, mất đoàn kết,
thế là Đội trưởng Đức bị lập biên bản, sa thải với lý do “trộm cắp tài sản
XHCN”.
Mất
việc, Đức xoay sang buôn sắn dây, cà chua từ Lào Cai, rồi buôn lậu lạc từ Nghệ
An ra Hà Nội. Trúng quả đậm, năm 1979, anh xây nhà to nhất xã Đông Mỹ, tiếng
tăm lan rộng cả một vùng ngoại ô Hà Nội... Năm 1985, trong một phi vụ lạc lậu,
Đức bị Công an Ba Đình bắt với tội buôn bán hàng quốc cấm. Một xe ôtô 4-5 tấn
lạc mất trắng đã biến Đức từ một kẻ có máu mặt thành tay trắng. Chán đời, Đức
lao vào rượu chè, đề đóm và thuốc phiện. Từng miếng ngói, gian nhà bị rỡ đi vì
nàng tiên nâu và những con đề.
Năm
1987, mất nhà, đói thuốc, Đức giả làm người bán báo để hành nghề cướp giật trên
tàu Thống Nhất. Với tài nhảy tàu ở tốc độ 40-50 km/h, rồi bẻ khóa, cạy cửa, Đức
kiếm được khá nhiều cùng cả chục lần thoát khỏi tay công an. Lần cuối cùng ở Đà
Nẵng, bị công an chụp ảnh, lăn tay, Đức buộc phải sang chuyển nghề “chôm” xe
đạp. Ít thì đôi ba ngày một chiếc, nhiều thì hai ba chiếc một ngày. Bị công an
bắt khá nhiều nhưng do láu cá, chuyển địa bàn hoạt động liên tục, nên Đức vẫn
ngoài vòng pháp luật. Anh còn có tài giả giọng miền trong, giọng người dân tộc,
đến mức dân Nghệ ở Hà Nội cũng không biết mình bị lừa, còn người dân tộc thì
chỉ nghe vài câu đã nhận Đức làm người anh em. Sống với “bạn nghề”, Đức cũng tỏ
ra hào phóng. Đứa thiếu, Đức “vặt” xe đạp đem cho...
Đức phải
hầu tòa lần đầu vào tháng 4/1988 về tội trộm cắp xe đạp, khi bị Công an Cầu
Giấy bắt. Tháng 8 cùng năm, công an Hoàn Kiếm bắt lần nữa. Đầu năm 1989, bị
TAND Hà Nội triệu ra tòa, Đức trốn vào Quỳnh Châu, Nghệ An, nơi anh từng buôn
đá đỏ. Tìm đến nhà ông bố mẹ nuôi, lừa được hơn 1 cây vàng, Đức đưa cả vợ con
vào thị xã Long Xuyên.
Cái nghề
đạp xích lô và làm đậu phụ ở xứ người mang lại cho Đức ít nhiều sự thanh thản
và những đồng tiền sạch sẽ. Tết Nguyên Đán 1992, có chút tiền dư dả, anh đưa vợ
con về thăm quê. Nhưng rồi cờ bạc, bàn đèn lại đưa con ngựa bất kham quay trở
lại con đường cũ. Để có tiền vào Nam, Đức quyết định làm một “quả” xe Nhật. Cái
xe ăn cắp cuối cùng trong đời đã đưa Đức vào chốn tù tội với hình phạt 8 năm 10
tháng.
Trong
tù, đếm từng tờ bạc lẻ 500, 1000 đồng tanh tanh mùi cá, hôi hôi mùi bún riêu mà
vợ tích cóp thăm nuôi hàng tháng, Đức bỗng cay cay. Nghe vợ mếu máo “mẹ ốm đang
không có tiền mua thuốc thì con lại ngã xe đạp vỡ đầu”, anh lại quặn lòng. Và
bài thơ đầu tiên của Đức đã được viết ra trong một phút tê tái.
Mẹ ơi!
Bao
tháng ngày mẹ hiền mong đợi
Con viết
lời tạ tội với mẹ đây
Đã bao
lần mẹ nuốt đắng ngậm cay
Nước mắt
đẫm đôi vai gầy của mẹ
Có lẽ
nào mẹ ơi, con lại thế?
Vắt kiệt
mồ hôi cho việc cải tạo lao động của người tù nhân mỗi ngày, đêm đến lại hì hục
đánh vật với từng con chữ, để cuối cùng, sau 2 lần giảm án vì thành tích cải
tạo xuất sắc, ngày 2/9/1995, Đức được đặc xá. Như con chim xổ lồng, anh bay vào
bầu trời tự do, hoàn thiện tập thơ Giang hồ rẽ lối, vừa được NXB
Thanh Niên in và phát hành giữa tháng 1 vừa qua. Đức bộc bạch:
Trong
cuộc sống đời thường đầy gian lao và vất vả, bao con người đầy nghị lực đã vượt
qua và làm nên tất cả. Còn tôi thì gục ngã! Tự biến mình thành kẻ lưu manh, lừa
đảo, nghiện ngập và bao thói bê tha. Để rồi cái giá mà tôi phải trả là bốn lần
đứng hầu tòa!
Tôi đã
đền đáp công sinh thành, dưỡng dục bằng nỗi khổ đau. Tôi đã trả công cho người
vợ hiền thủy chung bằng tủi buồn, cơ cực. Đàn con dại thì đói rách, lầm than!
Cuộc đời
cứ mãi xoay vòng tội lỗi, cửa nhà bán hết, dắt díu vợ con đi phiêu bạt xứ
người, vẫn không tránh nổi luật đời quả báo.
Ai đã
dang bàn tay nhân ái cứu giúp tôi làm lại cuộc đời? Qua tập truyện thơ này, tôi
xin gửi cả tấm lòng thành tạ lỗi. Xin gửi lời cảm ơn từ đáy lòng mình, nguyện
trọn đời ghi lòng tạc dạ.
Lẽ đời:
Khổ nghèo thì oán đất trách trời
Giàu
sang vỗ ngực ta người tài hoa
Ngẫm từ
kim cổ mà ra
Đời nào
chẳng có nỗi ta, phận người.
Nhà báo
Trường Phước (Đài Truyền hình Việt Nam) nói: “Tôi ước sao tập truyện thơ của
Đức Tân được gửi tới tất cả thanh thiếu niên, nhất là những người đang trong
vòng lầm lỗi. Chắc chắn lợi ích giáo dục từ tập thơ này không phải là nhỏ”. Nhà
thơ Trần Đăng Khoa cho rằng “Anh tốt hơn những kẻ tự cho mình là tốt”. Và có lẽ
vì yêu mến cả người và thơ của Đức Tân nên các nhà báo, nhà thơ Trường Phước,
Trần Đăng Khoa, Trần Nhuận Minh, Trần Tâm... mới góp tiền tài trợ cho tập thơ
được xuất bản.
Sau khi
vô tình đọc tập Giang hồ rẽ lối, Phêrô Bùi Ngọc Tuấn, linh mục nhà
thờ Đồng Trì, cai quản 7 xử đạo của Thanh Trì, đã mời tác giả Đức Tân tới thăm
nhà thờ của ông, và xin mua 50 cuốn để phát cho học sinh trường dòng của mình.
Sau linh
mục Bùi Ngọc Tuấn, đến lượt Trung tâm Giáo dục thường xuyên Đông Mỹ, trường
PTTH Ngọc Hồi mời tác giả về nói chuyện chuyên đề phòng chống tệ nạn xã hội và
hậu quả của nó.
Giờ đây,
Đức Tân đã trở về cuộc sống hàng ngày, chăm sóc cho đàn con và quán phở của
mình ở chợ Ngũ Hiệp, nơi anh quyết tâm hoàn lương vĩnh biệt những chuỗi ngày tù
tội. Ông Hoàng Văn Bội, cán bộ UBND xã Ngũ Hiệp (Thanh Trì) nhận xét: “Anh Đức
Tân đã hoàn lương thực sự. Anh tham gia rất tích cực phong trào phòng chống tệ
nạn xã hội. Anh viết báo ca ngợi người tốt, việc tốt, bài trừ tập quán hủ tục.
Không ít người lầm lỗi theo gương anh đã trở thành người tốt. Tấm gương của anh
rất đáng cho những người lầm lỡ noi theo”.
(Theo ANTG)
(Theo_VnExpress )

0 nhận xét:
Đăng nhận xét