Dù phải
di chuyển bằng xe lăn nhưng cô học trò quê Ninh Thuận - Phan Thị Rát liên tục
là học sinh giỏi từ tiểu học cho đến năm ba Đại học. Đặc biệt hơn, cô sinh viên
khuyết tật này lại rất say mê các hoạt động xã hội, thích đi khắp mọi
nơi...
Rát từng
là cô bé nhút nhát, tự ti vì khuyết tật của mình.
Với khuyết
tật của mình, tập viết là một cực hình đối với Rá, do các ngón tay đều co quắp
lại nên cầm bút rất khó. Bị bạn bè trêu chọc, có lúc Rát nản lòng, muốn từ bỏ
việc viết chữ. Thế nhưng, chính tình yêu thương dành cho cha mẹ đã giúp em
có được nghị lực, ý chí tự động viên mình vượt qua nghịch cảnh. Rát tâm sự: “Đã
bao lần em định tìm đến cái chết nhưng nhớ tới nụ cười của mẹ mỗi khi nhìn
thành tích học tập của em thì em không muốn chết nữa và càng phấn đấu học tập
cho mẹ vui”.
Nhờ quyết
tâm ấy mà Rát liên tục đạt thành tích học sinh giỏi. Các chị gái và em trai của
Rát lần lượt nghỉ học vì kinh tế gia đình quá khó khăn, chỉ có Rát
được ưu tiên học lên Đại học nhờ có lực học giỏi nhất. Lên đại học, 3
năm liền Rát giữ vững điểm số trên 8.0.
Dù quyết
tâm rất cao trong việc học tập nhưng Rát vẫn rất mặc cảm vì khuyết tật của
mình. Sợ ánh mắt dòm ngó và sự chế giễu của mọi người nên Rát chỉ ở trong nhà,
ngại tiếp xúc với người khác và không thích nhìn thẳng vào mắt người đối
diện khi nói chuyện…
Rát nhận
xét về mình: “Con người em trong thời tiểu học, trung học và phổ thông tóm lại
trong hai từ “mặc cảm”. Bệnh mặc cảm sinh ra đủ chứng bệnh: thiếu tự tin, nhút
nhát, hay cáu gắt và tuyệt đối không thích ai nhắc đến sự khuyết tật của mình”.
Đến nữ thủ
lĩnh năng động
Với bản
tính nhút nhát của mình, những ngày đầu đi học xa nhà là 1 thử thách đối với
Rát. Cô kể: “Vào thành phố học, thời gian đầu em khủng hoảng tinh thần rất
nhiều. Xa gia đình, xa bạn bè thân, một mình nơi khách lạ quê người, phải tự lo
mọi thứ sinh hoạt bằng chiếc xe lăn. Vì tính nhút nhát, sợ làm phiền người khác
nên mọi việc em đều tự làm lấy và rất khó khăn”.
Nhưng đến
nay, khi bước vào năm thứ 4 trên giảng đường đại học, cô sinh viên khuyết tật Phan
Thị Rát tự tin bảo: “Hình ảnh cô bé hay khóc, mắt không dám nhìn thẳng vào
người đối diện giờ không còn hiện hữu trong em. Đó là quá khứ. Em giờ đây hay
cười, hay đi chơi, hay hoạt động xã hội. Em rất thích câu nói của một người mà
em không nhớ rõ tên: “Khuyết tật không phải là bất hạnh, mà đó chỉ là sự bất
tiện”.
Đến nay,
Rát đã là một nữ thủ lĩnh công tác xã hội giàu kinh nghiệm.
Hiện Rát
không chỉ biết cắm cúi vào việc học để đạt học lực giỏi mà cô sinh viên
khuyết tật này còn rất “máu me” với các hoạt động xã hội. Năm nào Rát
cũng tham gia chiến dịch Mùa hè xanh do Thành đoàn TPHCM tổ chức. Ở
trường, Rát là thành viên của Câu lạc bộ Sách nói (CLB nhằm đưa sách
đến với những người khiếm thị thông qua âm thanh). Ngoài xã hội, Rát là
nhóm trưởng nhóm Đột Phá (nhóm các bạn thanh niên khuyết tật có năng
lực và muốn thay đổi cuộc đời) thuộc Trung tâm Khuyết tật & Phát
triển (DRD). Trong bất cứ hoạt động nào, Rát luôn là người năng nổ, sôi nổi,
gắn kết mọi người. Rát cũng chẳng ngần ngại khi đẩy chiếc xe lăn lên sân khấu
làm MC trước hàng trăm quan khách…
Ngoài ra,
một sở thích đặc biệt nữa của Rát là đi du lịch khắp mọi nơi. Mặc
dù việc đi lại gặp nhiều khó khăn nhưng Rát vẫn rất muốn được đi
tham quan, đi chơi nhiều nơi để biết đó đây. Rát đã từng trải nghiệm xe
lửa, đi khu du lịch Bửu Long ở Đồng Nai, lên tòa nhà Bitexco cao nhất
thành phố để nhìn mọi vật dưới tầm mắt mình, đến khu du lịch thác
Giang Điền… Nhân ngày quốc tế Người khuyết tật (3/12) năm 2013 vừa qua, Rát
được bình chọn là một trong 12 tấm gương người khuyết tật tiêu biểu nhất
Việt Nam vì ý chí vượt khó và tinh thần hoạt động xã hội của mình.
Hỏi về sự
thay đổi của em, Rát kể: “Từ năm nhất em được nhận học bổng người bạn đồng hành
của DRD. Trong điều kiện nhận học bổng, hàng tháng em sẽ phải đi dạy kèm một
hoặc nhiều trẻ khuyết tật không có điều kiện đến trường. Học trò đầu tiên của
em là một nhóm khoảng sáu trẻ. Mới đầu em rất ái ngại và lo mình sẽ dạy các em
như thế nào đây khi mà em vốn nhút nhát. Nhưng nhìn nét mặt ngây thơ của các
em, các em cũng không dè bỉu sự khuyết tật của mình, em tự tin lên rất nhiều.
Tiếp xúc với các em mới biết mỗi em là mỗi hoàn cảnh. Em thì bị bố mẹ bỏ rơi vì
khuyết tật, em thì mồ côi… Nhìn thấy các em say sưa học bài và miệng tươi cười
ngây ngô, em không sao cầm được nước mắt. Em cảm thấy mình còn may mắn hơn các
em nhiều lắm. Từ dạo đó, em nói cười và mạnh dạn lên rất nhiều, chủ động hơn
trước. Và dần dần em thay đổi lúc nào không biết…”.
Thanh
Hoa - Tùng Nguyên


0 nhận xét:
Đăng nhận xét