Sau khi
học phổ thông, bị phạt 18 tháng tù về tội trộm cắp tài sản, với nghị lực bản
thân, tuy ngồi trong “nhà đá” nhưng Nguyễn Hoàng Tín (21 tuổi, vẫn tìm mọi cách
để “dùi mài kinh sử” . Sau khi mãn hạn tù, Tín đã thi đỗ Đại học khiến nhiều
người nể phục.
Nguyễn Hoàng Tín: “Dù khó khăn đến mấy,
em cũng sẽ cố gắng học để lấy được tấm bằng Đại học”
Sau khi
học xong phổ thông, Tín (ngụ tổ dân phố 12, phường Thủy Châu, thị xã Hương
Thủy, tỉnh Thừa Thiên - Huế) từng thi vào ngành công nghệ thông tin Trường Đại
học Bách khoa Đà Nẵng, năm ấy chỉ được 12 điểm. Trượt. Sau đó Tín đi ôn thi
lại, nhưng do ham chơi, đi theo bạn bè hư nên dính vòng tù tội.
Một ngày
đầu tháng 5/2012, người bạn thân của Tín được người yêu nhờ đưa đi bán xe
để mua lại xe mới. Người bạn đó bàn với Tín trộm số tiền này để tiêu
xài. Theo kế hoạch, khi bán được xe, chàng người yêu lấy tiền bỏ vào
cốp xe của mình rồi đưa bạn gái vào siêu thị. Sau đó anh ta ra hiệu cho
Tín mở cốp lấy tiền.
Có được
chìa khóa, Tín lén lút mở cốp xe lấy 42 triệu đồng đem về nhà cất giấu. Không
khó khăn để lần ra kẻ trộm, Tín bị công an bắt, tòa tuyên 18 tháng tù giam tội trộm
cắp tài sản.
Nén cảm
xúc, Tín nhớ lại: “Em bị đi tù 18 tháng, trong đó bị giam 8 tháng ở nhà tạm
giam công an thành phố, rồi đi cải tạo 10 tháng ở trại Bình Điền (thị xã Hương
Trà), một tháng ba mẹ mới được thăm 1 lần. Trước khi bị bắt, em đã làm hồ sơ để
thi Đại học tiếp. Em như người vô hồn vì biết mình không thể dự thi như bạn bè
cùng trang lứa được. Những ngày đầu trong nhà giam, em nghĩ sau vấp ngã này,
phải vượt qua tất cả để làm lại cuộc đời, nhưng làm bằng cách nào thì chưa rõ”.
Tín tâm sự
tiếp: “Lần đầu tiên ba mẹ vào thăm, ba chỉ nhìn em rồi khóc không nói nên lời,
còn mẹ thì động viên em cố gắng vượt qua khó khăn này. Ban đầu em cảm thấy chán
nản cuộc đời. Dần dần, sau những đêm nằm trằn trọc, suy nghĩ và nhớ lại ánh mắt
đau đớn của ba, em thương ba quá, quyết phải thi đậu Đại học để ba vui lòng, đỡ
xấu hổ với mọi người về đứa con lỗi lầm.
Dần dần em
bắt đầu nhớ những con số mà mình từng được học, thèm những trang sách quen
thuộc, rồi nung nấu quyết tâm theo đuổi con chữ tới cùng. Khi ba mẹ tới thăm
lần thứ 3, thì em nói với mẹ xin giám thị mang vào cho ít sách để học bài. Qua
tới 3 lần thì mẹ em mới xin được cho em mang vào 3 cuốn sách giáo khoa Toán,
Lý, Hóa. Trại giam kỷ luật nghiêm ngặt, không cho mang vào vở, bút, máy tính và
những dụng cụ học tập khác”.
Thế rồi,
hằng đêm khi những bạn tù đều ngủ, thì chàng trai trẻ bắt đầu học bài, lấy lại
những kiến thức đã được thầy cô truyền giảng từ những năm học THPT. Tín kể về
việc học ở trong tù: “Việc học khó khăn lắm vì ngày nào em cũng chỉ được đọc
chứ không thể làm toán được. Em lại nằm ở gần nhà vệ sinh hôi hám, rồi thức đêm
học khuya thì đói bụng.
Chưa dừng
lại, đôi lúc nằm gần những người bạn tù khó tính, những người này cứ nói “đi tù
rồi mà học với hành gì nữa”, em mà giở sách sột soạt ồn là cũng bị gây sự dọa
đánh, ghê lắm. Nhưng bù lại vì đang bị giam không đi làm, cũng không đi đâu
hết, tối khuya vẫn có ánh điện ngoài hành lang hắt vào nên nên em có nhiều thời
gian, chỉ cần siêng năng nữa thôi. Học ở đây cật lực gần 2 tháng thì em được
chuyển đi cải tạo ở Bình Điền. Chuyển trại, em phải làm từ nhổ sắn, cạo mủ cao
su, vát gỗ…. nên việc học ở trong tù trong thời gian này tạm thời bị gác lại”.
Sụt tới
12kg vì cật lực học
Tín mãn
hạn tù, trở về nhà, làng xóm nhìn với vẻ e ngại. Thậm chí ba của người bạn thân
trước đây Tín hay sang nhà chơi, nay gặp cậu, ông cũng ngó lơ, xem như không hề
quen biết. Ngay lúc đó trong đầu Tín lại cháy bỏng quyết tâm: “Mình đã mang
tiếng đi tù, giờ chỉ còn cách thi đậu Đại học mới chuộc lại lỗi lầm của mình
trước đây”.
Chị Lê Thị
Thanh Hương (42 tuổi, mẹ của Tín) ngồi kế bên trìu mến lau trán con trai: “Tôi
bị mù chữ, nên rất muốn con mình học đến nơi đến chốn để thoát khỏi cảnh nghèo.
Tín mới ra tù là vợ chồng tôi động viên cho con đi học liền.
Nhiều
người trong xóm cứ nói “đi tù về học làm chi nữa, nếu “nhà có phúc lớn”, có may
mắn đậu, học ra ai mà nhận nó làm việc”, rồi họ khuyên tôi nên cho Tín đi học
nghề là được rồi. Nhưng thấy con vẫn thích học, tôi càng động viên quyết liệt”.
Về nhà,
Tín chỉ nghỉ ngơi và chuẩn bị sách vở 1 tuần liền bắt tay vào việc học. Trước
đây, Tín học khối A, nhưng khi đi tù về em lại chuyển sang học khối B vì cảm
thấy môn Lý sức học mình yếu. Môn Toán, em được người anh con bác giới thiệu
học một thầy, Tín được thầy thương, ưu tiên cho học chung cùng một đứa cháu.
Nhà rất nghèo nhưng cha mẹ vẫn luôn ở
bên cạnh và chăm lo cho Tín
“Việc học
khó khăn lắm vì ngày nào em cũng chỉ được đọc chứ không thể làm toán được. Em
lại nằm ở gần nhà vệ sinh hôi hám, rồi thức đêm học khuya thì đói bụng. Chưa
dừng lại, đôi lúc nằm gần những người bạn tù khó tính, những người này cứ nói
“đi tù rồi mà học với hành gì nữa”, em mà giở sách sột soạt ồn là cũng bị gây
sự dọa đánh, ghê lắm. Nhưng bù lại vì đang bị giam không đi làm, cũng không đi
đâu hết, tối khuya vẫn có ánh điện ngoài hành lang hắt vào nên nên em có nhiều
thời gian, chỉ cần siêng năng nữa thôi”.
Thầy giáo
tốt bụng biết được hoàn cảnh, nghị lực của chàng trai nên không lấy tiền học
phí. Môn Hóa, Tín tìm tới người bạn cũ là Đặng Ngọc Bun, hiện là sinh viên năm
thứ ba Đại học Y dược Huế. Bun có dạy kèm ở nhà nên Tín tới nhà bạn học, ngoài
ra khi gặp những bài khó thì bạn lại kèm thêm cho Tín.
Tiền học
thêm môn Hóa em cũng không mất, thi thoảng mời “thầy” 1 li chè hay li nước mía
thôi. Còn lại môn Sinh, Tín cũng nhờ một người bạn cũ là Hoàng Anh Tú, sinh
viên ngành Quảng trị kinh doanh, Trường Đại học Kinh tế Huế giúp. Hàng đêm Tú
trông coi vật liệu xây dựng giúp ba ở Phú Bài, Tín đạp xe 5km về kho để bạn
dạy. Học từ tối đến 11h đêm, Tín về nhà học tiếp.
Một may
mắn khác là Tín có người em gái cũng đang ôn thi Đại học nên tài liệu, đăng ký
thủ tục thi cử, bài vở được em gái hướng dẫn một cách tận tình. Chàng trai
quyết tâm học ngày học đêm không ngừng nghỉ. “Học đến nỗi không biết trời nắng
hay mưa, quên ăn, là thường”, Tín nhớ lại. Lúc ra tù em nặng 68kg, đến lúc đi
thi còn lại 56kg, sụt tới 12 kg.
Niềm vui
xen lẫn nỗi buồn
Ngày đi
thi Đại học, con nhà người được cả xóm cả làng quan tâm ríu rít chăm sóc động
viên, Tín thì len lén đi thi, không dám chuyện trò với ai, sợ mọi người dèm pha
điều tiếng. Hết ngày thi, Tín lao vào đi phụ thợ hồ cùng với người anh họ ở
thành phố để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Niềm hi vọng đôi khi tràn về ngộp
thở. Một tháng ấy, Tín chỉ nghỉ đúng 4 ngày. Từ ngày thi đến lúc biết điểm, em
đã kiếm được 3,5 triệu đồng.
Niềm vui
vỡ òa khi giấy báo điểm thi bay về. Những ngày này, gia đình em luôn nhộn nhịp
người đến thăm và chúc mừng khi hay tin không chỉ Tín, mà cả hai người con
trong gia đình đều đỗ đại học. Nguyễn Hoàng Tín đã thi được 16,75 điểm và đỗ
vào Khoa Hóa Trường Đại học Khoa học Huế; còn em gái của Tín, Nguyễn Thị Thu
Uyên đỗ cùng lúc 2 trường là Đại học Khoa học Huế và Đại học Bách khoa Đà Nẵng
Một người
chú của Tín tâm sự: “Năm nay các cháu ruột của tôi dự thi tới 6 đứa, nhưng cả
gia đình ai cũng cầu mong cho Tín đậu là quan trọng nhất, những đứa còn lại
không đậu cũng chưa buồn, vì còn nhiều cơ hội khác. Bây giờ gia đình tôi rất
vui và tự hào vì đứa cháu đi tù về vẫn đậu Đại học. Cháu đã vượt qua được mặc
cảm, vượt qua được bản thân rồi, mong cháu phải học thật tốt để ra trường có
được việc làm như ý”
Ông Nguyễn
Hoàng Khương (43 tuổi, cha của Tín) tiếp lời em trai: “Tôi có hai đứa con đều
dự thi Đại học cùng một lần trong năm nay, nhưng khi đi dự thi, tuy Tín là con
trai, cũng là anh, tôi vẫn ưu tiên đi cùng Tín để kịp thời động viên tinh thần
cho cháu, còn con gái lại để nó đi với chú. Trước đây khi nó đi tù, tôi mắc
“tâm bệnh” mệt mỏi không làm gì nổi, nhưng bây giờ biết con đậu, tôi như khỏe
ra, luôn cảm thấy cuộc đời tươi sáng"
Theo vietbao


0 nhận xét:
Đăng nhận xét